Từ Khi Có Con Của Đối Thủ Một Mất Một Còn

Chương 60

Thân Đông bật cười, nói: "Được chứ."

Thịnh Khâu đi ra ngoài, thấy mẹ Thịnh đang vừa dỗ cháu vừa nhìn sang bên này, hắn đi tới mỗi tay ôm một đứa, nói: "Con đi cho Đông Đông dỗ."

"Ừ." Mẹ Thịnh nói: "Chúng ta phải ăn cơm, con hỏi xem Đông Đông muốn ăn gì không, để mẹ nấu."

"Làm món lúc thường em ấy thích ăn đi mẹ, thanh đạm chút."

Mẹ Thịnh gật đầu đi vào bếp, đồng thời kéo ba Thịnh vào giúp đỡ.

Thịnh Khâu một tay một đứa đi vào, nhìn thấy Thân Đông đã bình tĩnh hơn rất nhiều, có điều đôi mắt hơi sưng, bởi vì khóc nên cậu nói chuyện mà giọng ồm ồm đầy giọng mũi. Hắn thả hai thằng nhóc song song ở bên cạnh cậu, hai đứa cứ nhếch miệng gào nãy giờ lại ngoan ngoãn.

Hai đứa duỗi bàn tay nhỏ xíu xiu trông ngóng nhìn Thân Đông.

Thịnh Khâu cười nói: "Em xem, sau này em không thể đau lòng nữa, không thì các con cũng sẽ đau lòng theo."


Thân Đông cúi đầu hôn mỗi đứa một cái, Thịnh Khâu ngồi xổm ở bên giường ngửa đầu nhìn cậu: "Anh thì sao?"

Thân Đông mím môi, sau đó nhích đến gần cũng hôn mặt hắn, nói: "Cảm ơn anh."

Thịnh Khâu nhẹ nhàng sờ cái đầu nhỏ của Thịnh Thân Nhất, nói: "Cảm ơn anh làm gì?"

"Cám ơn anh cho em tùy hứng phát tiết một lần." Thân Đông nói: "Cám ơn anh thay em giữ lý trí."

"Xem ra cục cưng nhà ta nghĩ thông suốt rồi?"

"Ừm." Thân Đông thấp giọng nói: "Ngày mai cậu về, ông ấy nói sẽ giúp em, nhất định sẽ giúp em."

Thịnh Khâu nhìn ngón tay của mình và Thân Đông đang bị bọn nhỏ túm lấy, nói: "Cậu..."

"Em biết anh muốn nói gì." Thân Đông nói: "Em không ủng hộ hành động của ông ấy, thế nhưng em hiểu ông ấy. Ông ấy ngoại trừ học thuật thì chẳng để tâm vào việc gì khác, em không ép ông ấy, ông ấy sẽ không ra tay."


Lúc Thân Đông nói lời này khẽ cau mũi một hồi, Thịnh Khâu nói: "Dù thế nào, ông ấy cũng thương em, coi như là một người cậu ra dáng."

"Cho dù có ra dáng hay không, ông ấy vẫn là cậu em." Thân Đông dừng một chút, lại nói: "Cũng như... cho dù Thân Bỉnh đối với em thế nào, ông ta cũng sinh em ra."

Thịnh Khâu nhìn cậu, Thân Đông bật cười. Hắn thấy được ánh sáng nhạt trong mắt cậu, rất dịu dàng, so với ban ngày như hai người khác nhau.

"Đông Đông..."
"Xin lỗi..." Thịnh Khâu nắm chặt một tay khác của cậu đặt bên môi, thấp giọng nói: "Anh không bảo vệ được em."

"Em không cần anh bảo vệ." Thân Đông hơi nhếch đuôi lông mày lên, nói: "Em không phải thỏ, em là người có thể cùng anh đồng sức đồng lòng, kề vai chiến đấu. Chúng ta có thể giúp đỡ nhau mà không có lời giải thích ai bảo vệ ai."

Thịnh Khâu cười, đè cổ cậu hôn môi, nhẹ giọng nói: "Anh yêu em, không cần em dùng cái gì để trao đổi."

Mũi Thân Đông hơi xót, một bàn tay nhỏ đột nhiên duỗi tới, một phát bắt được đôi môi Thịnh Khâu, trong nháy mắt miệng hắn bị kéo dài làm Thân Đông bật cười.

Thịnh Dịch ngây thơ nhìn hai người họ, kêu vô cùng vang dội: "A!"

Thân Nhất ngáp một cái, nắm tay nhỏ, nỗ lực mở mắt nhìn họ.

Thịnh Khâu giải cứu môi mình, đánh cái tay nhỏ của Thịnh Dịch một cái, nói: "Thằng nhóc hư đốn, chỉ biết nghịch ngợm."
Thân Đông cúi đầu hôn bé cưng Thịnh Dịch một cái, nói: "Thật ra Thịnh Dịch của chúng ta cũng ngoan, đúng không? Nhỉ?"

Thịnh Dịch chớp đôi mắt đen lay láy hai lần, tán đồng đá bàn chân nhỏ: "A!"

Thân Nhất: "A ~ A!"

Thân Đông cũng hôn nó một cái, nhóc con buồn ngủ ngáp dài, ngủ thiếp đi.

Một đêm bình yên, hai nhóc con tối hôm đó ngủ ở phòng ngủ của hai ba, nằm giữa hai người lớn. Thân Đông và Thịnh Khâu không dám ngủ sâu, nửa đêm lại bị đánh thức hai lần, hắn muốn ôm ra ngoài mà cậu không cho.

Sáng sớm, Thân Đông vừa mới tỉnh lại đã nghe thấy chuông điện thoại của Thịnh Khâu reo. Cậu nhíu mày, một tay đặt trên người con vỗ vỗ, mơ màng nói: "Anh dọa con đấy."

"Xin lỗi." Thịnh Khâu cầm điện thoại lên, nhìn thấy số trên đó thì ngạc nhiên, ấn nghe. Hắn đứng dậy xuống giường, nói: "Tứ phu nhân."
Lam Phinh Đình nhẹ giọng nói: "Hôm nay là mùng bảy đầu năm, ngày 7-1 âm lịch... Cháu muốn đến ăn cơm không?"

"Có lẽ tôi không tiện lắm, hôm nay vẫn phải đi làm."

Gần đây Lam Phinh Đình mời hắn rất nhiều lần, nhưng lần nào hắn cũng uyển chuyển từ chối. Lần này bà vẫn thất vọng, lại nói: "Thật ra hôm nay cô có một việc muốn bàn với cháu. Cô vừa mới nghe bạn thân của Tứ gia gọi điện thoại nói Thân Bỉnh và Thân Mạc liên danh tố cáo Mạc Vân Phân, bây giờ bà ta đã bị cảnh sát bắt giữ... Cô muốn biết, các cháu có cần giúp một tay không?"

Thịnh Khâu kéo cửa ra một khe nhỏ nhìn Thân Đông ở ngoài, nói: "Chuyện mà Tứ phu nhân biết chỉ sợ không chỉ có vậy đúng không?"

"Đúng." Lam Phinh Đình không vòng vo nữa, nói: "Cô còn biết vào lúc này chắc hẳn Thân Đông muốn lên tòa án với ba. Thịnh Khâu này, Tứ gia rất coi trọng cháu, chỉ cần cháu mở miệng, ông ấy bận gì cũng giúp được."
Thịnh Khâu mím môi, mãi mới nói: "Chuyện này Đông Đông nói không cần tôi nhúng tay."

Thần sắc Lam Phinh Đình có chút cô đơn, bà quay đầu nhìn người đàn ông cau mày ngồi cạnh, thở dài, nói: "Vậy cũng được... Vậy cô..."

"Nhưng có một việc, tôi muốn nhờ Tứ gia giúp."

"Chuyện gì?" ngữ khí Lam Phinh Đình trong nháy mắt đầy sức sống.

"Tôi biết những năm này Tứ gia và ngài luôn chu du khắp nơi, không biết ở giới kia có bạn không... tôi muốn tìm hai người."

Lam Phinh Đình vội nói: "Cháu nói đi, cháu muốn tìm ai? Tứ gia có bạn ở hai giới(*)."

(hắc đạo và bạch đạo)

"Có lẽ khuya ngày hôm trước hai người đó ra nước ngoài, cụ thể đi đâu tôi không rõ, một người tên là An Đại Chí, một người tên là Tô Lệ Cảnh... hai người này có tội."

"Được, cứ để cô lo, cháu muốn xử thế nào?"
"Bọn chúng là đồng lõa với Mạc Vân Phân hại chết Mai phu nhân, tôi muốn thấy chúng phải đền tội."

"Cô biết rồi." Lam Phinh Đình lại hỏi: "Cháu còn cần gì nữa không?"

"Tôi còn muốn điều tra một người."

"Ai?"

"Một luật sư họ Phùng, là người phụ trách pháp vụ của Mai phu nhân khi còn sống."

Lam Phinh Đình cúp máy, thở hắt một hơi, nói: "Cuối cùng con nó cũng chịu cho chúng ta giúp đỡ."