Từ Khi Có Con Của Đối Thủ Một Mất Một Còn
Chương 62
Thịnh Cự hít sâu, cắn răng nhìn Thịnh Khâu trước mặt.
Ông ta không ngờ Thịnh Khâu lại bạo lực còn không màng đến trường hợp như vậy, ở nơi như thế này mà lại vô lễ với ông ta như thế!
"Mày có tin hay không, bây giờ tao kiện mày luôn?"
"Kiện?" Thân Đông đứng sau đút tay vào túi, cười nhạo hỏi luật sư bên cạnh: "Xin hỏi loại vụ án bởi vì mình ngứa miệng nên bị đánh thì quan tòa xử thế nào? Các anh ở trên tòa án phải biện luận ra sao?"
Luật sư đẩy kính lên, nói: "Trước mắt chưa từng gặp loại vụ án này."
Thân Đông cười thành tiếng: "Cũng đúng, trên đời này không nhiều người thích cố tình gây sự vậy nhỉ."
Con ngươi của Thịnh Cự suýt nữa là lòi ra ngoài. Thịnh Khâu cũng cười, lại thản nhiên nhìn Thịnh Cự một cái, kề sát vào tai ông ta nhẹ giọng nói: "Sau này ra ngoài nên giữ mồm giữ miệng, đừng để cho người ngoài nghĩ ông sống uổng phí nhiều năm mà không não, vậy thì hơi lúng túng đấy."
Thân Đông lên xe mở miệng nói: "Hôm nay là ngày lành tháng tốt, mời mọi người ăn cơm."
Mai Nhạc cùng Liêm Tích ngồi ở phía sau, nói: "Chuyện này giải quyết xong, cậu cũng nên về rồi."
"Vậy hay là qua đêm nay lại đi nhé?" Thân Đông quay đầu lại nói: "Ít nhất chúng ta cũng phải chúc mừng, đúng chứ?"
Mai Nhạc nhìn vào đôi mắt Thân Đông, không đành lòng từ chối, ông khẽ gật đầu, nói: "Ừ."
Thịnh Cự bên này bịt mũi, vội vàng móc điện thoại ra, hung tợn nói với người bên kia: "Cái thằng Thịnh Khâu này! Cậu đi gọi mấy người cho tôi, dạy dỗ nó... Ai mẹ nó muốn chết à?!"
Vai bỗng bị vỗ một cái, Thịnh Cự nổi giận đùng đùng xoay người nhìn, lại lùi về sau hai bước cúi đầu: "Thím, thím Tư..."
"Cậu định dạy dỗ ai thế?"
Lam Phinh Đình cười nói: "Thịnh Khâu đánh cậu cũng là muốn tốt cho cậu. Cậu xem cậu kìa, lớn như vậy rồi, sắp được ôm cháu mà sao không biết nhìn sắc mặt người ta mà nói chuyện thế? Hả?"
Sắc mặt Thịnh Cự cực kỳ khó coi, ngoài cười nhưng trong không cười nói: "Vâng vâng, sau này cháu sẽ chú ý."
"Rảnh rỗi thì mời Thịnh Khâu ăn một bữa cơm, cảm ơn người ta, biết chưa?"
"Vâng." Thịnh Cự cúi đầu, Lam Phinh Đình lướt qua, ông ta nhanh chóng lui hai bước.
Lam Phinh Đình đi, bỗng dừng lại. Tim Thịnh Cự lại vọt lên tận cổ, bà nói: "Đúng rồi, hai tháng nữa là lễ mừng thọ của ông cụ, ông ấy cũng tò mò về thằng bé Thịnh Khâu này, nhớ mời nó đến."
"Vâng." Thịnh Cự lại cười đáp một tiếng.
Thịnh Cự hùng hùng hổ hổ về nhà, vết xanh tím trên mặt trong nháy mắt bị Kỷ Đóa A chú ý. Bà ta sợ hết hồn: "Anh làm sao thế này? Ngã à?"
"Ngã thì sao mặt như này được?" Thịnh Cự ngồi trên ghế salon, tức gần chết: "Thịnh Khâu đánh!"
"Thịnh Khâu?!" Kỷ Đóa A rít gào: "Nó dám đánh anh?! Nó ăn gan hùm gan hổ à?!"
"Em im đi!"
Kỷ Đóa A che miệng lại, vội sai người đem khăn mặt ra cho ông ta đắp mặt, nói: "Chuyện gì xảy ra thế? Hai người cãi nhau à?"
"Không." Thịnh Cự hít một hơi, nói: "Anh nói mấy lời khách sáo với Thân Đông, bị nó đánh."
Kỷ Đóa A nhíu chặt mày, tuy rằng bà ta biết chắc chắn Thịnh Cự không chỉ nói "lời khách sáo", mà đương nhiên bà ta vẫn thiên hướng ông ta nhiều hơn, nói: "Vậy anh cho qua như vậy sao? Không tìm mấy người dạy dỗ nó à?"
"Dạy dỗ cái gì mà dạy dỗ!" Thịnh Cự bị ấn đau, cầm khăn mặt ném ra ngoài, nói: "Khoảng thời gian này chúng ta không được làm gì! Anh vốn còn muốn nhân lúc Thân Đông vừa mới tiếp nhận Thần Đồ và Lilila để làm chuyện gì đó... bảo sao Thân Bỉnh thảm như này, hóa ra là chú Tứ bên kia giúp đỡ. Hôm nay ở cửa tòa án náo loạn như thế, anh còn bị Lam Phinh Đình bắt gặp! Lúc này nếu Thịnh Khâu xảy ra chuyện gì thì bà ta sẽ đổ hết lên đầu anh!"
Cho nên không chỉ không thể làm, nếu ông ta thấy có người muốn làm thịt Thịnh Khâu, chưa biết chừng còn phải hộ giá hộ tống.
Người bên ngoài ai cũng sợ Tứ gia, nhưng người nhà họ Thịnh sợ vị Tứ phu nhân này hơn, bà là một người lòng dạ độc ác. Hơn hai mươi năm trước bà cầm dao xông đến chém chân ba của Thịnh Cự, tiếng kêu thảm thiết và máu me trên cái chân gãy kia bây giờ vẫn rõ ràng trước mắt.
Cái gì gọi là lòng dạ đàn bà độc ác nhất, lần đó Thịnh Cự được lĩnh hội.
Ông ta biết trong nhà này, cho dù đắc tội chú Tư cũng không thể đắc tội thím Tư.
Nghe ông ta nói như thế, Kỷ Đóa A cũng trắng mặt: "Nhưng ba nói chúng ta phải diệt trừ Thịnh Khâu trong vòng ba năm... Không thì đến lúc đó ông cụ cho nó về, cả cái nhà này là..."
"Cô câm miệng!" Thịnh Cự bụm mặt, nói: "Đi, đi lấy khăn mặt cho tôi."
Kỷ Đóa A nhanh chóng xoay người đi.
Tạm thời không bàn đến chuyện nhà họ Thịnh, màn kịch nhà họ Thân cuối cùng cũng hạ màn. Buổi tối Thân Đông đưa cả nhà đến nhà hàng ăn cơm, Thân Đông gọi cả thím Quý đến.
Thím Quý đối diện với đôi mắt của Thịnh Khâu, bất an vuốt tóc ra sau tai, khẽ gật đầu với hắn. Hắn gật đầu, mọi người cùng nhau ngồi xuống.
Cả nhà thím Quý đều đến, trên bàn cơm, Quý Lâm nói vợ mình mang thai. Thân Đông cười nói song hỷ lâm môn, lại uống thêm hai chén.
Thịnh Khâu đưa tay nắm chặt tay cậu, đè cốc rượu xuống, nói khẽ: "Uống ít thôi."
Hai gò má Thân Đông ửng đỏ, cậu cười với hắn.
Tuy rằng Thịnh Khâu cực lực ngăn cản, Thân Đông vẫn uống say, ý thức coi như là tỉnh táo, chỉ là người đã lảo đảo.
Sau khi ăn xong mọi người cùng nhau rời nhà hàng, thím Quý hỏi Thịnh Khâu: "Ừm... Lúc nào thím đến thăm mấy đứa bé?"
"Không cần." Thịnh Khâu nói khẽ: "Bây giờ thím lại có thêm cháu, thím nên chăm sóc gia đình cho tốt."
"Thế, thế tiểu Thân Nhất..."
"Không sao, ba mẹ cháu trông được." Thịnh Khâu ôm lấy Thân Đông đang loạng choạng, cậu cũng ngẩng đầu lên cười, nói: "Thím Quý... những năm này thím chăm sóc cháu cực khổ rồi, con cháu sẽ không làm phiền thím, làng du lịch kia... nhà thím cố gắng kinh doanh, cháu cũng thi thoảng hỏi..."
Cuối cùng, cậu nhẹ nhàng nói: "Cố gắng làm việc của mình..."
Chú Quý hai ba bước đi lên: "Thiếu gia..."
Thân Đông quay đầu, nói: "Ừm... Chú, chú còn có gì muốn nói à?"
Thím Quý kéo ông, đỏ mắt khẽ lắc đầu.
Thân Đông mỉm cười, được Thịnh Khâu đỡ lên xe.