Từ Khi Có Con Của Đối Thủ Một Mất Một Còn

Chương 64

Nghĩ đến Thịnh Khâu, tâm trạng Thân Đông lại vui vẻ, cậu để cốc xuống cầm bút, lại không thể chờ đợi.

Gọi điện thoại cho Thịnh Khâu.

Nhưng Thịnh Khâu không nghe máy, Thân Đông để điện thoại xuống, vừa mất tập trung làm việc, vừa chờ hắn gọi lại.

Khi chờ một người nhắn tin lại, thời gian trôi qua vô cùng chậm. Thân Đông rầu rĩ cầm điện thoại, nhắn một tin cho hắn, vẫn mãi chưa thấy trả lời.

Mãi Thân Đông quên chuyện này mất, cắm cúi nghiêm túc làm việc, Thịnh Khâu lại gọi điện thoại: "Anh mới họp, để điện thoại ở văn phòng, có chuyện gì không?"

"Không có chuyện gì." Thân Đông thoát ra khỏi công việc, tựa lưng vào ghế ngồi dùng giọng điệu nhẹ nhàng nói: "Em muốn mời anh ăn cơm."

"Mời anh ăn cơm?" Thịnh Khâu kinh ngạc, hắn ngồi xuống ghế, nói: "Ngày nào chúng ta cũng ăn cơm cùng nhau mà?"


"Ý em là cùng đi ra ngoài ăn." Thân Đông giải thích, nhẹ giọng nói: "Chỉ có hai chúng ta."

Cậu nhẹ nhàng đặt bút ở dưới mũi, chu miệng kẹp, đảo mắt, mặt nóng lên chờ Thịnh Khâu đáp lại.

"Được, vậy anh gọi điện thoại cho ba mẹ." Thịnh Khâu nói hết câu, bút dưới mũi Thân Đông cũng rớt xuống, cậu cười ra tiếng, nói: "Vậy quyết định như vậy đi, buổi tối chúng ta đi ăn đồ Nhật, em đón anh."

"Hay là để anh đi đón em, đằng nào cũng phải vào trung tâm thành phố."

"Em đón anh!" Thân Đông nói năng đầy khí phách, nói: "Cúp đây."

Hai người hẹn xong, Thân Đông bỗng cảm thấy làm việc có nhiều sức hơn, chưa đến xế chiều cậu đã đi ra ngoài phòng làm việc. Thư ký lại đi theo: "Vừa nãy thư ký của giám đốc Vương có đến, nói mời anh chiều nay mở họp, trọng điểm bàn bạc về tương lai tiền cảnh sự phát triển của công ty."


"Bây giờ tôi không có thời gian."

"Ông ấy nói mời anh ngày mai phải..."

"Phải?" Thân Đông không ngừng chân, bật cười một tiếng, nói, "Vậy cô nói cho ông ta biết người làm chủ Thần Đồ là ai."

Cậu đi vào thang máy, nhìn thư ký khó xử, nhíu mày nói: "Lẽ nào cái này cô cũng không biết?"

Thư ký vội lắc đầu, kiên định nói: "Em sẽ sắp xếp."

Thân Đông mỉm cười, gương mặt của thư ký biến mất trong cửa thang máy khép lại.
"Đông Đông?"

"Em đến đón anh đi ăn cơm, anh nói với ba mẹ chưa?"

"À, anh gọi điện thoại ngay đây." Thịnh Khâu đi đến nắm tay cậu, nói: "Đi thôi."

Hắn vừa nắm tay Thân Đông đi ra ngoài vừa cầm điện thoại lên, cậu liếc mắt nhìn hắn, chờ hắn cúp máy mới nói: "Anh và Hàn Miễn đang nói gì thế?"

"Không có gì."

Thịnh Khâu dịu dàng nói: "Ba mẹ bảo chúng ta đừng đi chơi muộn quá. Đi thôi, lái xe của em hay là của anh?"

"Em ~" Thân Đông lắc lắc chìa khóa xe, nói: "Hẹn hò lái xe của em ~ "

Thịnh Khâu nhận chìa khóa, nói: "Đi thôi."

"Em lái!" Thân Đông lại cướp về, nói: "Em hẹn anh."

Hai người đến một nhà hàng Nhật, theo lời Thân Đông nói nhà hàng này Vân Dương rất thích, đã từng có một quãng thời gian cậu cũng rất thích, ngày nào cũng đến ăn, sau đó ăn ngán.

Thịnh Khâu nói cậu cả thèm chóng chán, hai người vừa nói vừa cười ngồi xuống.
Lúc ăn cơm Thịnh Khâu hỏi Thân Đông chuyện công ty, cậu nói chuyện Hoàng Vĩ đến tìm mình, hắn lại hỏi: "Sau này em định làm thế nào?"

"Cái này phải xem anh." Thân Đông rót rượu cho hai người, nói: "Chờ anh đến công ty là có thể khai trừ đám giám đốc chỉ ăn không làm, bên dưới chắc chắn cũng không dám không phục anh."

"Em bảo anh..."

Thân Đông nhìn hắn, vẻ dịu dàng trong mắt làm Thịnh Khâu cảm thấy lòng hơi nóng lên, hắn nói: "Em bảo anh đi làm gì?"

"Làm giám đốc." Thân Đông nói như thể đương nhiên: "Dù sao TN và Thần Đồ cũng phải sáp nhập mà, sau này TN là công ty dưới trướng Thần Đồ. Thần Đồ tiếng tăm lớn như vậy có thể giúp TN bớt bao nhiêu chi phí không nói, anh có thể bớt đi thời gian và chi phí tìm đại lý và tìm gian hàng ở các trung tâm thương mại. Mà Thần đồ ngày sau dùng máy điều hòa của TN là chính... Đây là chuyện đôi bên có lợi, Thịnh Khâu, anh đồng ý không?"
Thịnh Khâu khẽ lắc đầu, Thân Đông duỗi tay nắm chặt tay hắn, mềm mại hỏi: "Anh làm công cho em, cảm thấy không phát huy được tài năng à?"

"Không." Thịnh Khâu cười khẽ, nói: "Nhưng mấy ngày nay TN cũng bận, có lẽ tạm thời anh chưa đến được."

"Bận cái gì?" Thân Đông nói: "Bên này em có thể sắp xếp ổn thỏa cho anh trong vòng một tuần, anh cứ nhận, em muốn đi chỉnh đốn Lilila."

Nhân viên phục vụ bưng cơm nước lên, Thân Đông thu hồi tay của mình, nói cảm ơn.

Quá lâu không ăn món Nhật, khẩu vị cũng tăng lên, Thân Đông gắp một miếng sashimi chấm nước tương, dùng đĩa nhỏ bưng lên bón cho Thịnh Khâu. Hắn há miệng ăn, nói: "Trong vòng một tuần chắc anh không có cách."

"Bên anh gần đây xử lý xong rồi còn gì? Sau này đơn đặt hàng lấy thẳng từ Thần Đồ, anh còn phải cùng em dành thời gian đến công ty con các nơi xem, chuyện TN giao cho Hàn Miễn là được."
Thịnh Khâu không hé răng.

Thân Đông cũng không nghĩ nhiều, cậu cắn một cái tempura, nói: "Khi chúng ta ổn định được Thần Đồ, sau đó như anh nói, đưa hai con và ba mẹ đi chơi. Ba mẹ chưa từng đi xa nhà đúng không? Cũng nên dẫn ba mẹ ra ngoài chơi ít lâu."

"Những năm này anh bận bịu, đúng là không ở bên ba mẹ nhiều."

Cửa hàng hoa quả ở Vọng Đô trên danh nghĩa là Thịnh Khâu chọn địa chỉ, thế nhưng tiền là Thân Đông bỏ ra. Trước đây hắn cũng nghĩ đến việc đón ba mẹ lên, thế nhưng hai ông bà già không đồng ý, bởi vì Vọng Đô chi tiêu nhiều, họ cảm thấy mình ở trấn nhỏ được nên bảo hắn tiết kiệm được tiền thì đặt vào sự nghiệp mới là tốt nhất.

Sau đó là đến tham gia lễ cưới của hai người, thêm vào đó Thân Đông lại mang thai, hai ông bà giờ mới ở lại. Bây giờ có cháu phải chăm, cửa hàng hoa quả của mẹ Thịnh phải tìm người trông, hai ông bà chỉ thỉnh thoảng mới đi một chuyến.
"Cho nên ấy à chúng ta phải xử lý nhanh lên, như vậy mới có thời gian ở cùng ba mẹ." Thân Đông uống một hớp rượu, Thịnh Khâu kéo cậu lại, nói: "Đừng uống, đổi nước trái cây đi."

"À." Thân Đông cũng nghe lời, gọi phục vụ bưng một ly nước ép trái cây tươi đến, nhìn Thịnh Khâu mím môi cười nói: "Hơn nữa chúng ta còn phải dành thời gian sinh con gái."

Thịnh Khâu nuốt nước bọt.

Hắn phát hiện mình không chịu được dáng vẻ ngọt ngào như thể tràn ra của người yêu, bụng hắn căng thẳng.

Buổi hẹn hò này làm Thân Đông rất hài lòng, ăn được một nửa, bỗng có người gọi: "Đàn anh?"

Hai người cùng nhau ngẩng đầu nhìn, phát hiện đó là một nam sinh trông vô cùng tuấn tú, trông tuổi vẫn nhỏ, thế nhưng Thân Đông lại nhận ra cậu ta, không chỉ nhận ra, còn rất quen thuộc.

"Phiền Khả." mí mắt Thịnh Khâu giật giật, hắn nói: "Đã lâu không gặp."
"Làm gì mà lâu." Phiền Khả hưng phấn nói: "Hai ngày trước chúng ta mới gặp, anh quên rồi à? Đúng là quý nhân hay quên chuyện."

Câu cuối cùng, có vài phần oán giận.

Biểu cảm Thịnh Khâu không được tự nhiên, hắn nói: "Đây là bạn đời của tôi, cậu gặp rồi."

"À." Phiền Khả được nhắc như thế, lúc này mới xoay qua chỗ khác không tình không nguyện nhìn Thân Đông, lại lần nữa tươi cười, nói: "Anh Thân, chúng ta mới là đã lâu không gặp."

Vào lúc cậu ta lên tiếng Thân Đông đã không cười, giờ khắc này lại hơi mỉm cười, cậu nói: "Đúng là đã lâu không gặp."