Từ Khi Có Con Của Đối Thủ Một Mất Một Còn

Chương 65

Thịnh Khâu bị đuổi đi ngủ phòng sách, Thân Đông vốn tưởng là hắn sẽ về, nhưng nửa đêm tỉnh lại hắn không ở bên cạnh.

Hắn giận?

Thân Đông ngồi dậy, ngồi một hồi rồi xuống giường.

Cửa phòng sách đóng quá chặt, từ phía dưới khe cửa mơ hồ lóe ra một vệt sáng. Thân Đông đứng một lúc, sau đó ngồi xổm xuống trước cửa, hai tay chống cằm nghĩ nên mở miệng thế nào.

Thật ra cậu cảm thấy Thịnh Khâu là lạ, thế nhưng lại không nói ra được lạ chỗ nào. Cậu nghĩ bậy nghĩ bạ, cảm thấy tên khốn kiếp này chắc thật sự có quan hệ gì không thể cho ai biết với Phiền Khả, mà lời nói lúc về nhà kia cũng chỉ là vì để cậu thả lỏng cảnh giác mà thôi.

Nhưng Phiền Khả đâu sánh được với cậu?

Mặt à? Khuôn mặt này của cậu hơn cả nam cả nữ, kiểu như Phiền Khả nhiều nhất hấp dẫn được mấy chị gái mấy em trai, sao so được với cậu?


Thế thì là trái tim.

Thân Đông không vui nghĩ, thật ra cậu cũng rất hiền lành, gặp được động vật nhỏ lưu lạc cũng thấy thương... Hay là ngày mai đi kiếm con mèo về nuôi nhỉ...

Cửa phòng sách đột nhiên bị mở ra, Thịnh Khâu xoa mi tâm đi ra liếc mắt một cái là thấy được cục cưng khoác áo ngồi xổm trước cửa.

Cậu ngẩng đầu, sau đó đứng bật dậy.

Tuần hoàn máu bị hạn chế do hai chân gập lại đột nhiên xông lên đại não, mắt Thân Đông tối sầm lại, lảo đảo được Thịnh Khâu ôm: "Sao em không ở trong phòng ngủ?"

Thân Đông nhíu mày: "Chân, chân tê."

Thịnh Khâu đưa cậu ngồi xuống ghế sofa ở phòng sách, ngồi xổm xuống xoa bóp chân cho cậu. Thân Đông đau khổ kéo áo khoác trên vai, rầu rĩ nói: "Nửa đêm nửa hôm anh không ngủ còn làm gì thế?"

"Không phải em bảo anh ngủ ở đây à?"


Thân Đông rút chân của mình về co lên, phiền muộn nhìn hắn chằm chằm.

Thịnh Khâu cố ý nói: "Làm sao, hối hận rồi? Muốn anh ôm?"

Thân Đông đá hắn một cái bay ra ngoài, quay người tập tễnh đi, bỏ lại một câu: "Lạnh chết anh đi!"

Thân Đông lăn qua lăn lại trên giường mất ngủ một hồi, lúc mơ màng sắp ngủ thiếp đi, cảm giác có người mò tới bên cạnh, nhẹ nhàng ôm lấy cậu. Cậu cọ cọ đối phương, vùi mặt vào, hừ một tiếng, lầu bầu nói: "Có bản lĩnh thì đừng về..."

Thịnh Khâu xoa đầu cậu.

Trước sau như một, lúc Thân Đông tỉnh dậy Thịnh Khâu đã đang đánh răng. Cậu bò dậy sửa soạn, cùng hắn đi chạy bộ, sau đó về cùng tắm, sau đó cùng ăn cơm, cùng nhau đi ra ngoài.

Xe Thịnh Khâu hôm qua để ở công ty, cho nên hôm nay Thân Đông phải đưa hắn đi. Cậu ngồi trong xe, nhìn hắn ngồi vào mới rầm rì nói: "Có bản lĩnh thì đừng ngồi."


Mí mắt Thịnh Khâu giật một cái, hắn không để ý tới cậu.

"Đúng rồi." Thân Đông bỗng mở miệng nói: "Em xem điện thoại của anh, ngày em trở mặt với ba anh gọi điện thoại cho Thân Mạc. Anh nói gì với nó?"

Thịnh Khâu sững sờ, xoay mặt nhìn vẻ mặt của cậu rồi mới nhẹ giọng nói: "Em hỏi chuyện này làm gì?"

"Không làm gì, một đống dự án của công ty là nó làm, nghĩ đến nên hỏi đại một câu."

"Anh cũng không rõ." Thịnh Khâu nói: "Chắc là rời khỏi Vọng Đô rồi."

Thân Đông mím môi, đến cùng vẫn không nói gì.

Cậu đưa Thịnh Khâu đến công ty, tới nơi hôn hắn một cái, nói: "Hôm nay đổi lại anh đón em."

"Được."

Thân Đông quay về công ty, thư ký vội vàng cầm văn kiện vào: "Sáng sớm chính phủ gửi tới."

Thân Đông nhíu mày, nhận lấy vào văn phòng, mở túi giấy ra mới phát hiện bên trong là một tờ thông báo.
Cậu thả xuống, bấm một dãy số, "Chủ nhiệm Chu, chào anh, tôi là Thân Đông."

"Đông Đông à." Đối phương cười nói: "Tôi đang chờ điện thoại của cậu đây, văn kiện tôi nhờ người đưa đến cậu xem chưa?"

"Vâng, tôi xem rồi." Thân Đông cầm thông báo, nói: "Tôi muốn hỏi một câu, chuyện xây công viên ngoại thành quyết định lúc nào, thông báo cho Thịnh Khâu chưa?"