Từ Khi Có Con Của Đối Thủ Một Mất Một Còn
Chương 72
Liên quan đến chuyện Nhị gia nhà họ Thịnh đợi Thịnh Khâu hai tiếng ở Trân Châu các, hôm sau Thân Đông và Thịnh Khâu mới biết. Buổi trưa cậu đi gặp hắn không nhịn được cười cười thành tiếng, bị hắn vỗ đầu mới ngưng cười, "Em đoán chắc Thịnh lão nhị tức chết rồi, lúc chúng ta đi tham gia tiệc mừng thọ của lão gia đừng đi qua chỗ ông ta."
"Anh nghe nói không phải chính ông ta phao tin ra ngoài." Thịnh Khâu thả thịt viên vào bát cậu, nói: "Hôm qua em nói với anh là lúc Thịnh Cự nói việc này cho em thì anh của anh cũng có mặt?"
"À, đúng vậy." Thân Đông nói: "Mời em ăn cơm, em gọi mấy món mấy trăm tệ, không biết sao anh ta lại biết đối nhân xử thế vậy."
Mặt Thịnh Khâu trầm xuống, Thân Đông không hiểu ra sao, hỏi: "Anh làm sao thế?"
"Việc này chắc là anh ta nói ra, sau này em đừng gặp anh ta nữa."
"Xế chiều hôm nay anh đi tìm anh ta, không cho anh ta đến tìm em nữa."
Thân Đông không để bụng, hỏi: "Nói mới nhớ, hình như anh ta sợ anh một phép, anh đánh đuổi anh ta đi à?"
"Ừ."
"Có chuyện gì thế?" Thân Đông hiếu kỳ, Thịnh Khâu nhét thịt viên vào miệng cậu: "Ăn của em đi."
"Hừ."
Ăn cơm xong hai người sóng vai đi ra ngoài, Thân Đông cầm tay hắn nói chuyện, Thịnh Khâu đưa cậu đến dưới tầng công ty, bỗng nhìn thấy một người đứng ngó dáo dác ở cửa chính, không phải Thịnh Phú thì là ai?
Thịnh Khâu đi lên, vỗ vỗ bờ vai hắn. Thịnh Phú quay đầu lại, nhìn thấy Thịnh Khâu thì sững sờ, "Cậu..."
"Anh ở đây làm gì?"
"Anh... Anh có làm gì đâu." Thịnh Phú thẳng sống lưng, phát hiện mình vẫn không cao như Thịnh Khâu, xoay mặt cười nói với Thân Đông: "Anh đến mời Đông Đông ăn cơm."
Thân Đông đáp một tiếng, thấy Thịnh Phú vẫn cười với mình, cũng mỉm cười gật đầu, quay người đi.
Hắn bỏ Thịnh Phú ra. Thịnh Phú thở hổn hển, cười cười, không hé răng lấy nửa lời.
Thịnh Khâu xoay người rời đi, Thịnh Phú giơ tay xoa cổ mình, xì một tiếng.
Hắn ta sửa lại cổ tay áo của mình, xoay mặt, lại nhìn thấy một người không quen biết đang nhìn mình cách đó không xa. Hắn ta ngờ vực, người kia vẫy tay với hắn ta, hắn ta chậm rãi đi đến.
Sắc mặt người đàn ông này hơi tái nhợt, vóc người cũng rất gầy, hẳn là bệnh lâu, nhìn mặt có vẻ ngoài bốn mươi. Hắn ta buồn bực chỉ vào mũi mình: "Ngài, tìm tôi?"
"Tôi tên là Thịnh Phong." hôm nay Thịnh Phong đến gặp Thân Đông nghe đâu hay chọc ngoáy người khác, không ngờ lại gặp phải cảnh này. Ông ta thấy vẻ mặt hoài nghi của Thịnh Phú, nói: "Hôm qua cậu ăn cơm với anh tôi."
"À, người đó là anh ngài à." Thịnh Phú nghĩ, rất dễ lừa.
Thịnh Phong cười, nói: "Em họ cậu hình như không thân thiết với cậu nhỉ?"
Thịnh Phú cười ha ha, không trả lời.
Thịnh Phong lẳng lặng nhìn Thịnh Phú, chậm rãi nói: "Tôi nghe nói cậu đang nhờ Thân Đông tìm việc cho cậu?"
"A? À, phải "
"Tôi cho cậu một công việc, không chỉ như vậy, tôi còn... dâng Thân đại công tử đến trước mặt cậu..." Thịnh Phong giương mắt nhìn công ty Lilila, khẽ cười: "... cho cậu hưởng dụng."
Thịnh Phú nhìn ông ta, gượng cười: "Giám đốc Thịnh, anh hiểu lầm, tôi với Thân Đông..."
"Cậu không muốn nó?"
Thịnh Phú nuốt nước bọt, miệng lại nói: "Cậu ấy, cậu ấy là người của em họ tôi! Tôi đã nói với anh rồi, tôi là người có nguyên tắc, tôi..."
"Vậy cậu muốn tiền của nó không?"
Thịnh Phú sáng mắt lên.
Thịnh Phong nói: "Chưa ăn cơm đúng chứ, đi không?"
Thân Đông hắt xì hơi một cái, xoa mũi, nhắn tin cho Thịnh Khâu: "Hình như em bị cảm thật."
Cậu mới nhắn tin chưa được bao lâu, cửa phòng làm việc đột nhiên bị đẩy ra. Thịnh Khâu vốn đã rời đi lại quay lại, Thân Đông ngẩn ra: "Anh vẫn chưa đi à?"
"Mới đi chưa được bao xa." Thịnh Khâu đặt một túi thuốc cảm xuống, khom lưng sờ trán cậu, nhíu mày: "Cục cưng, hình như em hơi sốt, tốt nhất là chúng ta đến bệnh viện khám."
"Không thấy sốt... Ai nha không cần."
"Hơi sốt nhẹ." Thịnh Khâu cầm áo khoác lên người cậu, bất đắc dĩ nói: "Em mặc nhiều vào, không được mở điều hòa quá nhiều, bên ngoài bây giờ vẫn rất lạnh, lạnh rồi lại nóng lên dễ bị cảm lạnh nhất."
"Biết rồi."
Thịnh Khâu hôn đôi môi cậu một cái, nói: "Lát nữa anh đến đón em."
"Được ~ "
Thân Đông phát hiện bệnh cảm rất lợi hại, rõ ràng buổi trưa cậu vẫn có sức gấp trăm lần, lúc xế chiều đã bắt đầu chảy nước mũi. Thịnh Khâu mua thuốc cảm rất đúng lúc, cậu uống xong, gắng gượng lên tinh thần.
Buổi chiều nhận được điện thoại của Thịnh Khâu, cậu đi xuống, ngồi vào trong xe, bị hắn ôm kề trán. Thịnh Khâu nắm chặt tay cậu, hỏi: "Lạnh không?"
"Mấy hôm nay lạnh mà." Thân Đông thò tay vào trong tay áo hắn, nghiêng đầu phát hiện xe đi sai đường, hỏi: "Anh đi đâu thế?"
"Trân Châu các."
"Đến đấy làm gì?"
"Thịnh Minh thay mặt ông nội mời chúng ta ăn cơm."
Thân Đông trợn tròn mắt: "Con trưởng nhà họ Thịnh? Anh điên rồi hả, anh từ chối tham gia tiệc con thứ hai mời lại đi tham gia tiệc của con trưởng? Anh cố ý..."
Thịnh Khâu cười nhạt, ôm Thân Đông vào trong lòng không nói gì.
Thân Đông ngồi trong lòng hắn, sờ tay xuống nách hắn, tùy ý cho hắn ôm, dần nghĩ ra được gì đó. Cậu hít một hơi, nói: "Anh... tuyên chiến với ông ta à?"
Thịnh Khâu khẽ hôn gò má cậu một cái: "Đừng nghĩ nhiều thế, nghỉ ngơi đi."
Thân Đông phát hiện càng ngày mình càng không nhìn thấu Thịnh Khâu, hắn nghĩ gì, làm gì, cậu cũng không hiểu ——
Mà bất ngờ lần này cậu lại không vì vậy mà hoảng loạn, trái lại càng ngày càng vững tâm. Cậu cũng hôn hai má Thịnh Khâu một cái, ôm lấy cổ hắn nhắm mắt dưỡng thần.
Tướng mạo của con trưởng nhà họ Thịnh rất hiền lành, cùng ông đi có cả con trai Thịnh Lâm, Thịnh Minh và Thịnh Sủng thì không đến.
Thịnh lão cười lớn: "Không ngờ thằng hai không thể mời khách quý đến, tôi lại có mặt mũi mời được."
"Tôi đến vì nể mặt Thịnh Minh." Thịnh Khâu không nhẹ không nặng cho cái đinh mềm, bảo Thân Đông ngồi xuống.
Thịnh Vấn Tỉnh không tức giận, ông sai người dọn đồ ăn, nói: "Nghe nói tiểu Thịnh tổng có quan hệ không tệ với thằng tư nhà tôi?"
"Được Tứ gia và Tứ phu nhân ưu ái."
Thịnh Vấn Tỉnh nói chuyện không nhẹ không nặng, Thịnh Khâu trả lời cũng không đến nơi đến chốn, toàn bộ quá trình Thân Đông yên lặng ăn cơm, Thịnh Lâm thì nhìn cậu vài lần.