Từ Khi Có Con Của Đối Thủ Một Mất Một Còn
Chương 75
Lam Phinh Đình nghe lời này lại bình tĩnh, nói: "Đông Đông, chắc con không hiểu ý của mẹ. Mẹ đứng về phía con trai mẹ, không thì bây giờ mẹ đã không phải đứng ở đây nói cho con những câu này."
"Qua lời bà tôi chỉ hiểu lòng ích kỷ của nhà bà và thói đạo đức giả của người làm cha làm mẹ như hai ông bà!"
Lam Phinh Đình đỏ mắt, nói: "Mẹ biết con đau lòng cho Thịnh Khâu, mẹ cũng đau lòng cho nó. Con tưởng mẹ muốn vứt bỏ con trai mình sao? Mẹ cũng từng phản kháng, nhưng trong một gia đình như thế này, một người như mẹ không tài nào phá vỡ quan niệm đó được."
Lão phu nhân đột nhiên giật mình thảng thốt.
Lúc có gió hắn lấy chu sa thổi thành khói đỏ, đi chơi kỹ viện vung tiền như rác, chuyện tương tự đếm không xuể, nếu liệt ra những chuyện bại gia mà hắn làm thì có thể viết ra thành sách.
Chú của vị thiếu gia này đã phát hiện ra, nghĩ nhà họ Thịnh sẽ vong nên mang theo gia sản cáo biệt chị dâu đến nơi khác phát triển. Trải qua gian nan trọng chấn gia phong, sau đó con cháu ông trở thành thủ phủ đương triều, có cả người làm quan.
Cũng vào lúc cường thịnh, một đứa trẻ ra đời.
Lúc này nhà họ Thịnh đã chuẩn bị trước, đem đứa bé kia cho nhà khác nuôi, đến tuổi mới cho nhận tổ quy tông, lúc này mới bảo đảm nhà họ Thịnh được phồn thịnh đến nay.
Đến khi con sắp chào đời, bà mới tình cờ nghe thấy Thịnh Vấn Tân và lão thái gia tranh chấp, hoảng loạn bước hụt chân, cũng là vào lúc này Thịnh Khâu được sinh ra.
Bà sinh mổ.
Khi Lam Phinh Đình tỉnh lại sau cơn mê, chuyện đầu tiên là tìm con. Mặt Thịnh Vấn Tân đầy hổ thẹn, Thịnh lão thái gia tự đến gặp bà, nói cho bà biết: "Con đã được đưa đi, chờ con khỏe lên có thể đi thăm nó, tạm thời ở ngoài nhà nhưng vẫn mang họ Thịnh, không khác gì ở nhà chúng ta."
Lam Phinh Đình giận dữ lại bình tĩnh, bà nhìn đôi mắt đỏ ngầu của chồng mình, mãi mới hỏi: "Đặt tên chưa ạ?"
"Nhà kia sẽ đặt tên cho nó." Lão thái gia nói: "Con lấy tên cho nó, không tránh khỏi vận mệnh."
Chẳng trách mỗi lần bà hỏi Thịnh Vấn Tân đặt tên ông đều cười miễn cưỡng, chẳng trách lúc bác sĩ nói ngày sinh dự tính thì sự vui sướng trên mặt ông lại kỳ quái đến vậy ——
Lam Phinh Đình biết không thể cứu vãn, chờ đợi vết thương khỏi.
Bà vẫn nhớ như in, trước buổi tối bà muốn đi thăm con, Thịnh Vấn Tân uể oải về đến nhà, sắc mặt tiều tụy không thôi.
Quản gia mang một tin về: "Phu nhân, tiểu thiếu gia mất tích rồi."
Vào lúc ấy ở nông thôn, trẻ con chết bị ném cho chó hoang gặm. Buổi tối hôm đó, Lam Phinh Đình cùng Thịnh Vấn Tân đi tìm xung quanh, tìm được nửa thi thể còn dính máu nằm trong tã lót.
Lúc đó Lam Phinh Đình điên lên: "Chắc chắn là lão nhị giở trò! Em muốn phế hắn ta! Phế hắn ta!!"
Chân Thịnh lão nhị đứt vào buổi tối ngày hôm đó.
Thù mới hận cũ chồng chất, Lam Phinh Đình chém đứt một chân ông ta, báo thù năm trước Thịnh Vấn Tân bị tai nạn xe. Bà còn đẩy Nhị phu nhân đang mang thai đứa con thứ ba xuống tầng, dập tắt ý nghĩ có con tuổi già của Thịnh lão nhị.
Sự kiện Nhị phu nhân sẩy thai không có mấy người biết, khi đám người thế hệ sau nhắc đến vị Tứ phu nhân này, ấn tượng sâu nhất là bà chém đứt chân Nhị gia. Mà chuyện này chỉ có người nhà họ Thịnh biết, người ngoài chỉ tưởng là chân của Thịnh lão nhị bị thương phải cắt đi.
Chuyện đó từng khiến lão thái gia tức giận, con mình bị người ngoài chém chân, một đứa cháu bị mất đi —— dù cho người này là vợ của người con mà lão thích nhất, lão cũng không thể tha thứ.
Nếu Thịnh Vấn Tân không dốc hết sức khuyên giải, lại thêm Thịnh lão đại cầu xin, mà Thịnh lão nhị đúng là sai trước, Lam Phinh Đình cũng phải trả giá đắt vì chuyện đó.
Cơn giận của Lam Phinh Đình với lời tiên đoán hoang đường của nhà họ Thịnh không thể ít hơn cơn giận của Thân Đông vào giờ khắc này.
Sau đó bà đưa tro cốt của đứa bé kia chu du khắp nơi trên thế giới, Thịnh Vấn Tân cũng tốn rất nhiều sức mới được bà tha thứ. Nhưng đối với đề nghị muốn bà sinh thêm một đứa của lão thái gia, bà không khách sáo từ chối, còn bảo Thịnh Vấn Tân tìm người khác mà sinh, bà có thể ly hôn mà không nhận một xu.
Nhiều năm trôi qua, một khắc biết được Thịnh Khâu còn sống, Lam Phinh Đình vội quay về từ Ai Cập.
Thịnh Khâu sinh ra vào tháng mười, tính tuổi, mấy tháng nữa là được quang minh chính đại nhận tổ quy tông. Bây giờ Thịnh Vấn Tân ngăn cản Thịnh Khâu chủ yếu nhất là bởi vì lão thái gia. Lão cũng sắp trăm tuổi, không ai biết lão còn sống được bao lâu. Lúc này Thịnh Khâu làm ầm lên, lỡ đâu lão nổi giận thì hắn sẽ phải gánh tội danh bất hiếu, mà Thịnh Vấn Tân cũng chịu tội dung túng cho hắn.
"Cho nên Tứ gia mới ngăn nó, bảo nó nhịn thêm, chẳng bao lâu nữa." Lam Phinh Đình đến gần, nói: "Đông Đông, các con đều thông minh, biết làm thế nào mới là tốt nhất, đúng không?"
Thân Đông nghĩ một hồi lâu mới nói: "Tôi sẽ chuyển lời cho anh ấy."
"Huống chi cái gọi là quay về thật ra chẳng qua là hình thức thôi, chỉ cần Thịnh Khâu chịu, tất cả của Tứ gia là của nó. Thân Đông, con hiểu ý mẹ không?"
Tiễn Lam Phinh Đình đi, Thân Đông tựa vào ghế, ngẫm nghĩ rất lâu.
Thật ra lời cậu nói vừa nãy cũng chỉ là tức không nhịn nổi. Nếu để cho Thịnh Khâu đến tiệc sinh nhật của lão thái gia nhà họ Thịnh gây rối, giả như Thịnh Vấn Tân ngồi yên không để ý đến, nhất định Thịnh Khâu sẽ chịu thiệt.
Kể ra thì Lam Phinh Đình và Thịnh tứ gia cũng coi như là suy nghĩ chu đáo.
Nhưng vẫn tức giận á! Lão già đáng chết năm đó sao lại để cho người ta suýt nữa hại chết cháu mình! Đứa nhỏ như vậy chưa cả được gặp mẹ, lương tâm lão ta không thấy đau à!!
Thân Đông càng nghĩ càng giận, càng giận càng muốn gây sự, đứng phắt dậy đi ra văn phòng, nói: "Thông báo cho tất cả quản lý chi nhánh công ty, bảo họ lần lượt đến văn phòng gặp tôi."
Sáng sớm cậu nổi giận một trận, có lỗi thì bị thóa mạ, vô công rồi nghề thì bị mỉa mai, có công thì nói còn khả năng tiến bộ. Bới lỗi xong, cậu mới cảm thấy toàn thân khoan khoái.
Nổi giận xong, Thân Đông cảm thấy nói việc này với Thịnh Khâu chắc hắn cũng giận, vì vậy buổi chiều cậu tự đi siêu thị, định hôm nay làm bữa tối tình yêu cho ông xã.
Thịnh Khâu đến đón đã không thấy cậu đâu, gọi điện thoại hỏi lại thấy buồn cười: "Em làm bữa tối tình yêu gì?"
"Trời đông, làm ấm dạ dày anh." Thân Đông chọc rau củ tươi xanh, nói: "Tối nay ăn lẩu đi, em làm lẩu ngon cho anh."
Được Thịnh Khâu đồng ý, Thân Đông cúp máy, lại chọn ít cá tôm cầm lên, xong đẩy xe đi xếp hàng, bỗng nghe thấy đằng trước có hai cô gái mặc váy ngắn đứng nói chuyện.
"Vừa nãy Lương thiếu nhắn tin bảo tối hôm nay mọi người không được đến muộn, anh ta có bạn thân muốn tổ chức sinh nhật đấy."
"Bạn thân cái nỗi gì, cậu quên chuyện tối hôm qua à? Anh ta là kiếm cớ trêu đùa Thân Mạc thôi. Trước đây Hạng Lan không ưa Thân Mạc, hôm nay sinh nhật anh ta, Thân Mạc mà đến chắc còn thảm hơn cả hôm qua."
"Đám cậu ấm này chẳng có ai tốt, còn lớn lên cùng nhau nữa chứ... bây giờ thấy người ta sa sút là thi nhau đến bỏ đá xuống giếng, như thể là giẫm người ta một cái là cao quý lắm không bằng."
"Cậu bất bình thay anh ta làm gì? Hôm qua chị Trữ nói đỡ cho anh ta một câu, thiếu chút nữa bị đám cậu ấm kia đánh... Mau, mau thanh toán, sắp bảy giờ rồi."
Hai cô gái làm việc ở hộp đêm vội vội vã giẫm giày cao gót đi, Thân Đông theo sát xếp hàng.
Cậu nhấc túi mua sắm vào bãi đỗ xe, vừa hay thấy Thịnh Khâu đi đến. Thấy cậu, hắn nói: "Em làm sao thế? Mặt tái mét thế kia?"
Thân Đông siết chặt túi mua sắm, mãi mới nói: "Em đang nghĩ xem nấu món lẩu thế nào."
"Về anh làm cho, anh xem em mua cái gì." Thịnh Khâu mở túi mua sắm ra muốn xem, Thân Đông lại né, nói: "Mua cái gì anh ăn cái đó đi."
Thịnh Khâu vội theo sau cậu, nói: "Để anh cầm đi."
Thân Đông đưa đồ cho hắn, mình thì lên xe.
Hắn nhìn bóng lưng cậu, ngồi lên, nói: "Đông Đông, em làm sao thế?"
Cậu vô thức siết ngón tay, không nói gì.
"Đêm nay nhất định là đêm không ngủ!"
Lúc Thân Mạc đi vào hộp đêm, nghe thấy một tiếng huýt sáo vang dội. Lương Tấn nói: "Nào nào đến đây."
Vương Diệp cười nói: "Nhị công tử! Chào!"
Lưu Huyên cúi đầu uống rượu, không nói lời nào.