Từ Khi Có Con Của Đối Thủ Một Mất Một Còn
Chương 78
Tham gia tiệc mừng thọ của Thịnh lão thái gia bất ngờ hơn so với suy nghĩ của Thân Đông nhiều.
Hai người họ vừa vào nhà họ Thịnh, đi ngang qua nhà Thịnh lão nhị trước, Thịnh Cự đợi sẵn vội bước đến.
Tâm trạng Thịnh Cự lúc này phức tạp.
Ông ta vốn tưởng Thịnh Khâu không đến, dù sao chính miệng hắn nói mình không muốn có bất kỳ quan hệ gì với nhà họ Thịnh. Hơn nữa, dù hắn đến cũng không đến bên nhà mình —— thế nhưng Thịnh lão nhị lại nói sợ là Thịnh Khâu sẽ đến, vì vậy Thịnh Cự nhận việc đứng dẫn đường, cũng tỏ sự tôn trọng khách của chủ nhà.
Thịnh Khâu đến làm Thịnh Cự bất ngờ, ông ta nghĩ đến nỗi lo của Thịnh lão nhị, bước đến, gõ cửa sổ xe.
Ông ta suy tư khuyên Thịnh Khâu quay về thế nào, mỉm cười, đến khi cửa sổ xe chậm rãi hạ xuống, một bên gò má thanh tú xuất hiện trước mặt ông ta, nụ cười cứng đờ bên môi.
"Làm sao? Đến nhà họ Thịnh các ông tham gia tiệc mừng thọ cũng phải kiểm tra?"
Thịnh Cự cười ha ha, nói: "Đương nhiên không phải, tôi chỉ muốn nói với Thịnh Khâu mấy câu."
"Hừ." Thân Đông kéo cửa lên, Thịnh Cự đứng ở ngoài đợi một lúc, vốn tưởng là Thịnh Khâu xuống xe từ bên khác, thế nhưng cửa xe bên này đột ngột bị mở ra, mở quá mạnh nên ông ta ngã ngồi xuống đất.
Thịnh Khâu đi ra không quan tâm lắm nói một tiếng xin lỗi, Thịnh Cự lại nhìn thấy Thân Đông đằng sau hắn cười đắc ý.
Rõ ràng là ý của cậu.
Không ít khách mời đi ngang qua cửa nhà ông ta, có người thò đầu hỏi chuyện gì thế. Thịnh Cự đành đứng lên xua tay bảo người ta đi vào trước.
Ý là nếu gặp chuyện không giải quyết được, ép tôi thì tôi sẽ nói quan hệ với nhà họ Thịnh ra, ai mà chẳng phải nể mặt nhà họ Thịnh.
Thịnh Cự không thể tiếp lời, bởi vì trong câu nói có ý uy hiếp —— Ông chỉ sợ tôi gây sự ở tiệc mừng thọ chứ gì? Vậy ông cong đuôi cun cút cho tôi, không thì tôi khó chịu, xem nhà họ Thịnh các ông làm thế nào.
Thịnh Cự gượng cười, nói: "Thịnh Khâu, hôm nay tiệc mừng thọ nhiều người thế này, không phải chỗ để người cả nhà nói chuyện. Tôi cảm thấy hay là hôm nào các cậu quay lại nhé? Lúc đấy tôi mời, cả nhà chúng ta cùng ăn bữa cơm, cậu thấy sao?"
Thịnh Khâu lấy ra hai tấm thiệp mời mà Thịnh lão nhị gửi, cười nói: "Nhà họ Thịnh mời khách đến còn đuổi đi?"
"Thịnh Khâu, không phải anh không cho cậu vào, cậu xem xem hôm nay nhiều người đến thế này, nếu làm ầm lên thì mất mặt lắm..." Ông ta thăm dò nhìn Thịnh Khâu, nét mặt người kia vẫn hiền hòa, hắn nói: "Nếu không có ai cố ý chọc tôi thì tôi sẽ không làm gì mất mặt."
Hắn vỗ vai Thịnh Cự, lúc muốn quay về xe lại bị Thịnh Cự kéo về, ông ta nói: "Vậy Thân Đông? Cậu ta... Cậu phải quản chặt người của mình."
Thịnh Cự nói mà nghiến răng nghiến lợi.
Thịnh Khâu giơ tay, ra hiệu ông ta đến gần. Thịnh Cự ngờ vực đến gần, Thịnh Khâu kề vào bên tai ông ta, nhẹ nhàng nói: "Em ấy là lão đại của tôi, tôi không quản được."
Thịnh Cự nghiêm mặt nhìn hắn ngồi vào trong xe, cười tủm tỉm kéo cửa xe lên, chậm rãi đi.
Cái giống gì!
Xe băng qua con đường thật dài, hai bên đường cây cối xanh mướt. Thân Đông thò đầu ra nhìn, phát hiện sân nhà họ Thịnh rất lớn.
Khách của các nhà từ các nhánh tụ hội đến đây, đi vào bãi đỗ xe dưới đất.
Từ thang máy bãi đỗ xe lên đại sảnh tiếp khách, đi ra thang máy, Thân Đông đầu tiên là nhìn thấy là một cái bình hoa cực lớn, cậu kéo Thịnh Khâu nói: "Liệu trong bình hoa kia có nuôi quỷ con không nhỉ?"
Dù sao nhà họ Thịnh rất phong kiến, gia tộc lớn lịch sử lâu đời, Thân Đông cảm thấy nuôi quỷ thật cũng không phải chuyện không có khả năng.
Đi theo sau cậu cùng vào là Thịnh Quyền, sau khi nghe xong hắn theo bản năng nhìn Thịnh Khâu. Thật ra hắn vẫn hiếu kỳ Thịnh Khâu nhìn nhà họ Thịnh bọn họ thế nào.
Thịnh Khâu nói: "Có khi có thật cũng nên."
Thịnh Quyền: "..."
Thân Đông cười thành tiếng.