Từ Khi Có Con Của Đối Thủ Một Mất Một Còn
Chương 80
Tòa cao ốc tập đoàn Thịnh Thế chiếm cứ địa giới tốt nhất Vọng Đô, quang cảnh phòng làm việc chỗ cao nhất so với chỗ Thân Đông còn tốt hơn, ngoại trừ có thể nhìn thấy đỉnh núi, còn nhìn thấy được bến tàu cách đó không xa.
Thịnh Khâu đứng trước cửa sổ sát đất nhìn ra ngoài, phát hiện một công nhân đang buộc dây an toàn lau kính, nhìn thấy hắn còn sững sờ, sau đó nở nụ cười nịnh nọt.
Thịnh Khâu cũng khẽ mỉm cười.
Đối với người lao động, từ trước đến giờ hắn luôn kính nể.
Lão thái gia ngồi trong đạo quan, rót một chén trà. Lão đã gần trăm tuổi, thế nhưng vẫn rất khỏe, đám thế hệ sau trong nhà cũng tri kỷ hiểu chuyện, làm cho lão vui nhất là đứa cháu mới về chưa được mấy năm.
"Thịnh Khâu này thực sự là không đơn giản." Lão thái gia cười nói: "Về nhà chưa được mấy năm đã thâu tóm nhiều công ty, lại mang nhà họ Thịnh chúng ta lên tầm cao mới."
Đạo trưởng khẽ mỉm cười, nói: "Là lão gia có phúc."
Lão thái gia gật đầu, nói: "Năm đó ông nói nó là thằng phá của, tôi sợ thật. Đứa nhỏ này, phải chịu khổ mới hiểu chuyện."
"Ngài nói đúng."
Hai người hàn huyên vài câu, đột nhiên quản gia chạy vội vào, nói: "Lão thái gia, xảy ra chuyện rồi."
"Làm sao thế?"
"Lão nhị bị bắt đi rồi."
"Ai bắt?"
"Có người báo cáo tàng trữ súng trái phép, lúc cảnh sát đến kiểm tra theo lệ bị một bảo vệ bắn bị thương!"
Lão đứng bật dậy, nhanh chóng đi ra ngoài, vừa đi vừa la lên: "Có chuyện gì xảy ra, ông nói ra rõ ràng mười mươi cho tôi."
"Vâng."
Lão thái gia vội vàng dẫn người đi vào, song lần này sở cảnh sát lại không nhận bất kỳ hối lộ gì. Chủ tịch thành phố tân nhiệm không hề nể mặt. Lão gia dưới cơn nóng giận tìm Chủ tịch tỉnh, nhưng suýt nữa bị bắt vì tội đút lót.
Chủ tịch tỉnh và chủ tịch thành phố này không chịu nghe đến nửa câu.
Thịnh Khâu ngồi trên ghế, nhìn điện thoại trên bàn mãi, lão thái gia chủ động gọi điện thoại cho hắn: "Thịnh Khâu, ông nghe nói gần đây con khá thân với Chủ tịch thành phố?"
"Quan chức lớn nhỏ ở Vọng Đô con quen hết."
Đương nhiên lão cũng biết, năng lực giao tiếp của Thịnh Khâu rất mạnh, giao nhà họ Thịnh vào tay hắn Thịnh Vấn Tân có thể an hưởng tuổi già. Lão vội vàng nói: "Con liên hệ với ông ta, hỏi xem ông ta định xử lý chuyện bác hai của con thế nào, xem có thể dàn xếp hay không..."
"Ông biết con và bác hai không ưa nhau, thế nhưng giờ nó xảy ra chuyện, cả nhà họ Thịnh chúng ta mất mặt. Ân oán cá nhân giữa các con có thể tạm thời gác sang một bên."
"Vậy thì hết cách."
"Con có ý gì?"
"Con nói con không có cách giúp, lỡ đâu Chủ tịch thành phố chụp cho con cái tội đút lót, vậy thì coi như xong đời."
"Thịnh Khâu!"
Thịnh Khâu cúp máy.
Buổi trưa hắn theo thường lệ ăn cơm với Thân Đông, vừa gặp mặt là bị cậu lườm một cái: "Làm gì thế, em chờ anh mười phút rồi."
"Xin lỗi." Thịnh Khâu kéo tay cậu, nói: "Anh vừa mới nghe một cuộc điện thoại."
"Điện thoại gì?"
"Điện thoại của ông anh."
"Ông ta tìm anh làm gì?" Thân Đông nhăn mày, từ lúc ông ta đổi tên cho con mình, Thân Đông vẫn ghét ông ta, nhưng vị lão thái gia này ngày thường không có chuyện gì cơ bản sẽ không tìm Thịnh Khâu.
Thân Đông nghiêng đầu liếc mắt nhìn Thịnh Khâu.
"Bảo anh đưa Thịnh lão nhị ra."
"Đưa...? Cái gì?" Thân Đông kinh ngạc nói: "Sao ông ta bị bắt?"
Thịnh Khâu cười nói: "Tàng trữ súng trái phép."
Thân Đông trợn tròn mắt, cậu kéo Thịnh Khâu lại, nói: "Lúc trước anh đưa Thịnh Quyền đến trường bắn là lên kế hoạch chuyện này à?"
"Anh có dẫn anh ta đến trường bắn đâu." Thịnh Khâu nói: "Anh ta hỏi anh tập thể hình ở đâu, anh mới nói cho anh ta biết."
Thân Đông khẽ cười, nói: "Em nghe nói hai năm qua tập đoàn Victory chèn ép Thịnh Ca, lượng tiêu thụ không tốt lắm, anh giẫm một chân như thế, em cũng muốn đồng cảm với anh ta."
Thịnh Khâu khẽ mỉm cười.
Tập đoàn Victory là một tập đoàn mới phất lên mấy năm qua, tốc độ tăng trưởng vô cùng nhanh, ngành nghề bao gồm mỹ phẩm và bán lẻ, nghe đâu về sau còn muốn phát triển khách sạn và ngành giải trí. Người đứng đầu tập đoàn vô cùng thần bí, đến nay chưa có ai từng gặp.
Bây giờ có thể tính là một đối thủ mạnh của nhà họ Thịnh.