Từ Khi Có Con Của Đối Thủ Một Mất Một Còn
Chương 82
Đối diện với đôi mắt to tròn của con, hai người lớn đều không có gì để nói. Thịnh Dịch bỗng cầm lấy cốc nước của anh trai, nói: "Em đổi với anh!"
Ánh mắt Thân Nhất sáng lên, nó xoay mặt lén lút nhìn Thân Đông, tỏ vẻ ngại ngùng, được cậu chấp thuận mới đổi với em trai, giương lên nụ cười vui vẻ, rất dễ dụ.
Uống xong lại chạy đi chơi, Thân Nhất đưa nước ép hoa quả cho Thịnh Khâu, ánh mắt nhìn Thân Đông như thể nhìn một kẻ tham ăn.
Nó muốn kéo Thịnh Dịch đi, Thịnh Dịch lại bảo nó đi trước. Chờ Thân Nhất đi, Thịnh Dịch mới xoay mặt nhìn Thân Đông, dùng hàm răng lọt gió gọi: "Cục cưng..."
Thịnh Khâu dùng tay đẩy mặt nó ra, Thân Đông bật cười: "Thịnh Dịch ngoan lắm, nào, ba cầm cho con."
Thịnh Dịch đưa nước ép hoa quả cho cậu, vỗ hai cái tay nhỏ lên người, mềm giọng, nói đầy mong đợi: "Con uống ít, con có được ăn kem ốc quế không ạ?"
Thịnh Dịch vui vẻ nhảy cẫng lên, kéo Thân Đông xuống hôn má cậu một cái: "Cục cưng tốt nhất!"
Sau đó nó hấp tấp chạy đi nói tin tức này cho Thân Nhất, Thân Nhất sùng bái, cảm thấy em trai mình quá là lợi hại!
Thịnh Dịch đi, Thân Đông liếc Thịnh Khâu một cái.
Thịnh Khâu: "Đứa nhỏ này không biết học mưu kế từ ai ta."
Thân Đông cười mỉa mai: "Cha nào con nấy."
Thịnh Khâu gật đầu: "Sau này nhất định có tiền đồ."
"Có biết xấu hổ hay không hả!" Thân Đông lại đá một cái.
Thịnh lão nhị nói chuyện với người nhà nhanh hơn so với tưởng tượng của Thịnh Khâu, buổi tối Thịnh Khâu nói với ba mẹ là đưa hai thằng bé đến cửa hàng nướng không khói, đang ăn vui vẻ, Thịnh Vấn Tân bỗng gọi điện thoại.
"Con còn đi ăn nướng được, lão gia tức chết rồi."
Hắn không muốn nói với Thịnh Vấn Tân nữa, cúp máy. Thịnh Dịch ngẩng cái đầu nhỏ lên hỏi hắn: "Cha làm chuyện xấu ạ?"
"Không, cha chỉ là trị người xấu."
"Trị thế nào ạ?"
"Ừm..." Thịnh Khâu trầm tư một lát, nghiêm túc: "Cha cho ông ta lên trời."
Thân Đông: "..."
Thân Nhất tiếp tục ăn, Thịnh Dịch thì kích động: "Con cũng muốn lên trời!!"
"Phụt ——" Thân Đông ho khan một cái, Thân Nhất tri kỉ duỗi ra tay nhỏ bóng nhẫy vỗ cậu, bị cậu tránh thoát, lấy giấy ăn lau tay cho nó.
Thân Nhất chớp mắt, dưới sự ra hiệu của cục cưng tiếp tục ăn, Thân Đông lườm Thịnh Khâu một cái.
Thịnh Khâu giải thích: "Ý lên trời là là uống gió Tây Bắc, không còn gì để ăn, thảm lắm."
Thịnh Dịch nửa hiểu nửa không, bị Thân Đông vỗ gáy: "Ăn trứng chim cút đi."
Nó bĩu môi, Thân Đông uy hiếp: "Không ăn sẽ đưa con lên trời."
Thịnh Dịch vội vàng nhét trứng vào miệng, Thân Nhất phồng quai hàm nhai thịt.
Lúc về đến nhà đã là gần mười giờ, hai thằng nhóc nhảy nhót vào nhà, rồi lại lui ra, đứa nào cũng khiếp đảm.
Thịnh Khâu và Thân Đông nhìn nhau, hắn che chở cho con đi vào, liếc mắt một cái là thấy ông nội đang ngồi ở nhà, quản gia thì đứng đằng sau lão.
Thịnh Khâu bảo Thân Đông đưa con về phòng trước, mỉm cười ngồi trước mặt lão thái gia, nói: "Ông nội."
"Chuyện bác hai con muốn giải thích với ông không?"
Lão đi thẳng vào vấn đề, Thịnh Khâu cũng không giả bộ ngớ ngẩn: "Không có gì để giải thích, con đã muốn cho ông ta vào từ lâu rồi."
Lão cả giận nói: "Đấy là bác con!"
"Cũng là kẻ thù."
Lão thái gia nghẹn họng, nói: "Chuyện kia đã qua rồi mà?"
"Với ông thì đã qua, với con thì chưa."
"Nếu như không có bác hai cũng không bồi dưỡng được con bây giờ."
Thịnh Khâu mỉm cười: "Cho nên con cảm kích muôn phần, cũng tri ân báo đáp."
Lão gia tử: "..."
Thịnh Khâu trào phúng như thế, lão cũng không tiện nói gì, chỉ nói: "Con không thể nể nang bác hai lớn tuổi, tha một lần à?"