Từ Khi Có Con Của Đối Thủ Một Mất Một Còn

Chương 87: Ngoại truyện 3

Nếu như hai đứa sinh đôi là duyên phận kéo hai người đến với nhau, vậy thì công chúa nhỏ là một món quà mà trời cao ban tặng.

Thịnh Khâu yêu tha thiết đồng thời cảm kích.

Chuyện này dẫn đến con sinh ra sắp nửa tháng vẫn chưa lấy được tên phù hợp, Thân Đông lật từ điển đến độ sứt đầu mẻ trán, nằm mơ cũng đặt tên cho con, kiểu gì cũng cảm thấy mấy cái tên này hoặc là không phù hợp với con gái cưng của mình, hoặc là viết ra không đẹp, hoặc là đọc không hay, sầu muốn chết.

Một xấp giấy trắng viết mấy trăm tên có ý nghĩa đẹp nhất, nhưng ghép thế nào Thân Đông cũng không hài lòng.

Ban đầu Thịnh Khâu đã nói giao cho cậu đặt tên cho con, cho nên vẫn không có ý kiến gì. Thân Đông bối rối, cầm giấy chạy đi tìm Thịnh Khâu, bảo hắn chọn một cái. Hắn nhìn đi nhìn lại, yên lặng lắc đầu.


Thân Đông thở dài: "Thật ra em cũng cảm thấy những tên này không xứng với con gái cưng nhà chúng ta."

Thịnh Khâu tiếp tục xem máy tính, Thân Đông tựa vào bả vai hắn tiếp tục giơ giấy lẩm bẩm, "Cẩn Du... Lang Hoa... Anh thấy hai cái này thế nào?"

Thịnh Khâu thở dài, nghiêng đầu nhìn cậu, nói: "Cũng không hay."

Thân Đông trừng hắn, "Vậy anh nói cái tên hay ra xem."

"Anh nói em không ưng."

"Anh không nói sao biết em không ưng!" Thân Đông không ngờ hắn cũng nghĩ tên, ngồi thẳng, nói: "Nói em nghe xem."

Thịnh Khâu hơi trầm mặc một chút, sau đó khép máy tính lại, nói: "Em biết chuyện vui vẻ nhất đời anh là gì không?"

Thân Đông nghe, cằm hếch lên, đắc ý nói: "Nhất định là gặp được em."

Ai cũng nói lời đường mật như vậy, Thân Đông nghe các đôi tình nhân nói thì xấu hổ, nhưng từ miệng Thịnh Khâu nói thì hình như khiến cậu rất vui vẻ. Cậu não bổ đến là phấn khởi, lòng ngọt chết đi được, mân mê miệng hôn Thịnh Khâu một cái.


Thịnh Khâu thấy cậu cười híp mắt, cũng bật cười, nhưng vẫn nghiêm túc nói: "Không phải."

Thâm tình chân thành trong đầu Thân Đông bị Thịnh Khâu làm vỡ vụn, sắc mặt cứng ngắc nhìn hắn, không phục: "Thế thì là gì?"

Nếu nói là có liên quan đến người khác thì cậu phải cho hắn ngủ ở phòng sách! Ít nhất ba ngày không nói chuyện với hắn!

"Là em cũng yêu anh, còn chịu sinh con dưỡng cái cho anh." Thịnh Khâu dứt lời, hai tay ôm cậu.

"Hừ hừ." Lý do này coi như làm người ta vui vẻ, Thân Đông lại cố ý nói: "Em có chịu đâu."

Thịnh Khâu bóp gương mặt mềm mại của cậu, "Nói một đằng làm một nẻo."

Thân Đông không vui: "Vốn có chịu đâu."
Thịnh Khâu lại bóp mặt cậu một cái, Thân Đông hất tay hắn, tức giận: "Đừng nói mấy chuyện này nữa, nói mau anh đặt tên cho con gái thế nào."

"Viên Mãn." Thịnh Khâu nói: "Anh muốn gọi con là Viên Mãn."

Thân Đông sững sờ khoảng chừng mười mấy giây mới nói: "Đúng là... Không ưng."

Thịnh Khâu không nói gì, Thân Đông cúi đầu xuống suy nghĩ một lúc.

Ý của Thịnh Khâu là —— cuộc đời hắn Viên Mãn? Bởi vì cậu chịu sinh con gái cho hắn? Nhưng kể cũng phải, ba cục cưng nhỏ và một cục cưng lớn, Thịnh Khâu hắn kiếm bộn rồi, không viên mãn sao được?

Đột nhiên lại không hiểu ra sao nhếch môi cười.

Thịnh Khâu không biết cậu lại não bổ cái gì, nói: "Nếu em không thích thì lấy tên khác."

"Không được!" Thân Đông ngẩng đầu lên nói: "Quyết định vậy đi, hôm nào đi làm giấy khai sinh."
Nói xong cậu cười, đắc ý nhẹ nhàng rời đi.

Thịnh Khâu: "..."

Tưởng bảo là không ưng cơ mà?

Thân Đông ngồi xổm cạnh giường con gái, víu thành giường nhìn bé, cảm thấy con bé nhìn thế nào cũng thấy đáng yêu, lại xoa mặt nó nghĩ đến vừa nãy Thịnh Khâu bóp mặt mình —— lẽ nào Thịnh Khâu cũng thấy cậu đáng yêu? Thân Đông bĩu môi cảm thấy rất khó chịu, một lát sau lại sờ mặt mình cười ra tiếng.

Người đàn ông của mình cảm thấy mình đáng yêu ~ hihi ~

Đúng là tinh mắt!

Đúng lúc Thịnh Khâu đến xem con gái: "..."

Hắn nhăn mày, hơi ưu sầu. Nếu ngốc ba năm nữa thì xong đời thật rồi.

Người lớn trong nhà cũng thoả mãn với cái tên Viên Mãn, mẹ Thịnh thì không cần nói, Thịnh Khâu lấy cái tên Thúy Hoa cho công chúa nhỏ bà cũng khen con mình có văn hóa. Lam Phinh Đình thì nhìn ra hàm nghĩa trong tên này, lòng không khỏi áy náy.
Từ nhỏ Thịnh Khâu lớn lên với bố mẹ nuôi, tuy rằng thân hơn người nhà, mà dù sao cũng không có liên hệ máu mủ, mà người có liên hệ máu mủ bên này thì hắn lại cơ hồ không cảm nhận được bất kỳ sự dịu dàng nào —— cho dù Lam Phinh Đình không ngừng đối xử tốt với hắn, nhưng bây giờ đối với hai vợ chồng họ hắn vẫn khách sáo.

Bây giờ hắn xây dựng gia đình mới với Thân Đông, nói theo một nghĩa nào đó, quả thật là viên mãn.