Võ Toái Tinh Hà
Chương 452: Xuân chiến
Trong dãy núi gần lối ra vào Bất Tử Cốc, hơn mười vị Địa Tiên đang điên cuồng bay lượn khắp nơi, phóng ra đủ loại công kích, khiến không gian chấn động.
Mấy vạn người kia đều không rời đi mà vẫn đứng tại chỗ, dõi theo các vị Địa Tiên của Thanh Y Cung và Tinh Thần Các bay tới bay lui, nhìn bọn họ san phẳng vô số ngọn đồi gần đó.
Ai cũng biết, Ninh Nhung và Ngân Hoa bà bà làm vậy đã chẳng còn ý nghĩa gì nữa.
Giang Hàn chắc chắn đã trốn đi xa, mà cho dù hắn vẫn còn ẩn náu gần đây, khả năng bọn họ tìm được hắn cũng gần như bằng không.
Ninh Nhung và Ngân Hoa bà bà thừa biết điều đó, nhưng họ còn làm gì được nữa? Chẳng lẽ lại xám xịt rời đi như vậy sao?
Họ đấm sập vô số ngọn núi lớn, san phẳng vô số ngọn đồi nhỏ, chủ yếu là để giải tỏa lửa giận trong lòng và che giấu sự uất ức.
Ninh Tiếp và Mị Hi bị giết đã đành, nhưng mất đi hai món Thánh Khí mới thực sự khiến tim Ninh Nhung và Ngân Hoa bà bà rỉ máu.
Đây là trấn tông chi bảo của Tinh Thần Các và Thanh Y Cung! Đặc biệt là U Linh Thánh Y, món Thánh Khí này trong tay Thanh Y Cung, uy lực chấn nhiếp có thể sánh với cường giả Thần Lâm.
Ninh Nhung và Ngân Hoa bà bà đều không biết phải về ăn nói ra sao với Ninh Viêm và Mị Linh.
Cả đám oanh tạc khắp nơi suốt nửa ngày trời, cuối cùng Ngân Hoa bà bà đành bất lực thở dài, phất tay dẫn người bay về phía Bất Tử Thành.
"Về Bất Tử Thành thôi!"
Ninh Nhung cũng vung tay, dẫn theo một đám Địa Tiên bay về Bất Tử Thành.
Trút giận xong, họ phải đối mặt với hiện thực. Ở lại đây chỉ thêm mất mặt. Tốt hơn là nên về Bất Tử Thành bình tĩnh suy nghĩ, xem có cách nào khác để truy lùng Giang Hàn, đoạt lại Thánh Khí hay không.
Đám Địa Tiên vừa đi, mấy vạn võ giả vây xem cũng có chút chưa thỏa mãn mà nối gót rời khỏi. Đa số đều quay về Bất Tử Thành, họ cần dùng Truyền Tống Trận ở đó để trở về.
Thực ra, nhiều người trong lòng có chút thất vọng. Họ lặn lội đường xa tới Bất Tử Thành là để xem một màn kịch hay.
Kịch thì có diễn, nhưng đáng tiếc là không đủ đặc sắc.
Hơn mười vị Địa Tiên bày ra hai Khốn Trận mà cuối cùng vẫn không giữ được Giang Hàn.
Kẻ phá trận kia chỉ ngưng tụ ra hư ảnh, ngay cả là ai cũng không biết. Nhiều người còn tưởng Lam Lân sẽ xuất hiện, một trận đại chiến sẽ bùng nổ, rồi Lam Lân sẽ dùng sức mạnh tuyệt đối trấn áp đám người Ninh Nhung, Ngân Hoa bà bà…
Nơi này cách Bất Tử Thành một khoảng khá xa, Truyền Tống Trận trong sơn cốc lại không mở, họ chỉ đành hùng hùng hổ hổ bay về Bất Tử Thành.
Trong Bất Tử Sơn Mạch có không ít yêu thú, nhưng với số lượng người đông như vậy cùng bay về, trong đó còn có cả Địa Tiên và cường giả Phá Hư Cảnh, yêu thú trên đường sớm đã chạy mất dạng. Mấy vạn người kéo thành mấy hàng dài, rầm rộ trở về Bất Tử Thành.
"Hửm?"
Đại quân vừa đến ngoại thành thì phát hiện bên ngoài đã tụ tập không ít người, trông giống như thám tử của các thế lực lớn.
Những thám tử này tay cầm một viên Ảnh Tượng Tinh Thạch, đợi đại quân bay tới, họ lập tức bay về phía các cường giả Địa Tiên Cảnh và Phá Hư Cảnh, dâng viên Ảnh Tượng Tinh Thạch trong tay lên.
"Thứ gì vậy?"
Một vị trưởng lão của Vĩnh Dạ Cung dẫn theo Dạ Lạc bay tới, nhận được Ảnh Tượng Tinh Thạch từ một trinh sát, ông ta nghi hoặc hỏi.
Người trinh sát không giải thích gì, chỉ cúi người nói: "Trưởng lão, ngài xem là biết ngay ạ!"
Trưởng lão Vĩnh Dạ Cung truyền Huyền lực vào cảm ứng, rất nhanh, vẻ kinh ngạc hiện lên trên mặt ông. Một lát sau, ông ta mở mắt ra nói: "Giang Hàn điên rồi sao?"
"Hạ trưởng lão, có chuyện gì vậy?"
Dạ Lạc ngờ vực nhìn trưởng lão Vĩnh Dạ Cung, người sau liền đưa Ảnh Tượng Tinh Thạch cho hắn.
Dạ Lạc truyền Huyền lực vào cảm ứng, chẳng mấy chốc, hắn mở bừng mắt kinh hô: "Giang Hàn lại dám tuyên chiến với Thanh Y Cung?"
"Xoạt!"
Xung quanh sớm đã vang lên một trận xôn xao. Nội dung trong các viên Ảnh Tượng Tinh Thạch này đều giống hệt nhau, ước chừng đã được sao chép mấy nghìn bản. Chỉ riêng số Ảnh Tượng Tinh Thạch mà các thám tử có mặt ở đây dâng lên cũng đã có đến mấy trăm viên.
Những người đến xem hôm nay có rất nhiều người đến từ các thế lực lớn, họ không chỉ đến xem náo nhiệt mà còn để tiếp ứng cho đệ tử nhà mình.
Từng viên Ảnh Tượng Tinh Thạch được chuyền tay nhanh chóng. Chỉ trong nửa nén hương, tin tức đã lan truyền khắp nơi. Vô số người lộ vẻ kinh ngạc và chấn động, nhưng nhiều người hơn lại tỏ ra vô cùng phấn khích.
Lúc trước, rất nhiều người cảm thấy thất vọng, cho rằng lặn lội vạn dặm đến xem kịch mà vở kịch này lại chẳng đủ đặc sắc.
Nào ngờ, vở kịch lớn này vẫn còn phần sau?
Mà phần sau còn đặc sắc hơn phần trước gấp mười, gấp trăm lần!
Tất cả Ảnh Tượng Tinh Thạch đều được sao chép, nội dung hoàn toàn giống nhau.
Trong hình ảnh là một nam tử trẻ tuổi đang đứng trên một ngọn núi lớn và nói một đoạn.
Nam tử trẻ tuổi đó chính là Giang Hàn!
Hắn không nói nhiều, chỉ chính thức tuyên bố kể từ hôm nay, hắn từ chức Thiếu thành chủ Thiên Loạn Thành, từ nay về sau hắn và Thiên Loạn Thành sẽ không còn bất cứ quan hệ gì.
Ngoài ra, cá nhân hắn tuyên chiến với Thanh Y Cung. Tất cả các thế lực cấp Quân Vương dưới trướng Thanh Y Cung đều sẽ phải hứng chịu sự tấn công của hắn, trừ phi những thế lực này công khai tuyên bố thoát ly khỏi Thanh Y Cung!
Lý do hắn tuyên chiến là vì Thanh Y Cung đã nhiều lần mưu hại hắn, lại còn tách ra và phong ấn một phách của muội muội hắn, khiến muội muội hắn đến giờ vẫn hôn mê bất tỉnh.
Hôm nay, Thanh Y Cung còn cấu kết với Tinh Thần Các, điều động mười bảy vị Địa Tiên đến vây giết hắn, điều này khiến hắn vô cùng phẫn nộ. Hắn sẽ tấn công không phân biệt tất cả đệ tử của Thanh Y Cung, bao gồm cả đệ tử của các thế lực cấp Quân Vương dưới trướng họ.
Cho đến khi nào Thanh Y Cung phát thông cáo nhận sai và xin lỗi, đồng thời trả lại một phách kia của muội muội hắn thì thôi.
Hình ảnh chỉ kéo dài mấy chục hơi thở, nhưng nội dung đủ sức gây chấn động. Tin tức này như một tảng đá ném vào mặt hồ yên tĩnh, một hòn đá làm dấy lên ngàn lớp sóng.
Cửu Châu Đại Lục và Loạn Tinh Hải có hàng tỷ tỷ nhân tộc, hầu như ai cũng luyện võ. Thế lực cấp Lãnh Chúa nhiều như sao trên trời đêm, đếm không xuể.
Thế lực cấp Chư Hầu có mặt ở khắp nơi. Thế lực cấp Quân Vương ít hơn rất nhiều, mỗi thế lực đều là một sự tồn tại hùng bá một phương.
Thế lực cấp Chủ Tể lại càng như phượng mao lân giác. Trong một khu vực rộng lớn vô biên như vậy, cộng lại cũng chỉ có hơn hai mươi thế lực cấp Chủ Tể.
Ba thế lực Bất Hủ cấp có địa vị siêu nhiên, giống như những vị thần cao cao tại thượng, không hỏi đến thế sự. Đệ tử của các thế lực Bất Hủ cấp chưa bao giờ đi lại bên ngoài, dù có nhiệm vụ cũng là bí mật thi hành.
Vì vậy, võ giả và các thế lực bình thường căn bản không thể tiếp xúc với ba thế lực Bất Hủ cấp, sự kính sợ của họ đối với ba thế lực này ngược lại không nhiều đến thế.
Nếu nói ba thế lực Bất Hủ cấp là thần linh, vậy thì hơn hai mươi thế lực Chủ Tể cấp chính là hai mươi mấy vị đế vương của nhân gian, thay mặt thần linh thống trị mảnh đất rộng lớn vô ngần này.
Chọc giận thần linh, có lẽ sẽ không bị giáng thần phạt, bởi vì thần linh chẳng thèm để ý đến ngươi.
Nhưng khiêu khích uy nghiêm của hai mươi mấy vị đế vương kia, kết cục chỉ có một, đó là chết không có chỗ chôn.
Trong lịch sử, thường xuyên xảy ra thảm kịch một thế lực Chủ Tể cấp nổi cơn thịnh nộ, khiến trăm vạn người phơi thây.
Vậy mà bây giờ, lại có một người dám tuyên chiến với một thế lực Chủ Tể cấp? Mà còn là một võ giả trẻ tuổi ở cảnh giới Thiên Nhân!
Đã bao nhiêu năm rồi chưa từng xảy ra chuyện như vậy?
Không đúng…
Trong lịch sử đã từng có người tuyên chiến với thế lực Chủ Tể cấp, nhưng chỉ mới Thiên Nhân Cảnh đã dám tuyên chiến với cả một thế lực Chủ Tể cấp thì Giang Hàn là người đầu tiên.
Chưa dám nói là sau này không có ai, nhưng việc làm của Giang Hàn đúng là trước nay chưa từng có.
"Một người chống lại cả một thế lực Chủ Tể cấp ư?"
Ánh mắt Dạ Lạc lóe lên, hắn trầm ngâm một lát rồi lẩm bẩm: "Giang Hàn có U Linh Thánh Y, có lẽ thật sự có thể giết đến mức Thanh Y Cung máu chảy thành sông, buộc phải cúi đầu cũng nên…"
"Nghĩ cái gì thế?"
Hạ trưởng lão của Vĩnh Dạ Cung cười lạnh nói: "Nếu là thế lực Chủ Tể cấp bình thường thì có lẽ được, nhưng Thanh Y Cung thì không. Thanh Y Cung liên hôn với biết bao thế lực lớn mạnh, họ có thể dễ dàng mời vô số kỳ nhân dị sĩ tới giúp. Giang Hàn tưởng chỉ dựa vào một chiếc U Linh Thánh Y là có thể đứng ở thế bất bại ư? Nằm mơ đi!"
Đề xuất : Ở trọ vùng cao