Võ Toái Tinh Hà

Chương 696: Viêm Tộc



Một chủng tộc toàn thân bốc cháy!

Tuy nghe tên Viêm Tộc đã biết là có liên quan đến lửa, nhưng khi tận mắt chứng kiến cả trăm người bốc cháy ngùn ngụt thế này, bốn người vẫn không khỏi cảm thán sự thần kỳ của Tạo Hóa.

Hơn một trăm người Viêm Tộc đã bao vây bọn họ. Dù toàn thân cháy rực, nhưng vẫn có thể nhìn lờ mờ thấy được khuôn mặt của chúng.

Khí tức của đám Viêm Tộc này không quá mạnh, cảm giác chỉ cỡ Phá Hư Cảnh, không có Địa Tiên.

“Nhân tộc?”

Viêm Tộc không ra tay ngay, một nam tử có thân hình cao lớn hơn một chút lên tiếng: “Lãnh địa của Nhân tộc ở gần đây không phải ở phía đông sao? Tại sao lại chạy đến lãnh địa của bọn ta? Các ngươi muốn đến do thám quân tình của tộc ta à?”

Ngôn ngữ của Viêm Tộc là tiếng thông dụng, Giang Hàn và những người khác đều nghe hiểu. Thấy đám Viêm Tộc này không lập tức động thủ, bốn người Giang Hàn tất nhiên cũng không thể chủ động ra tay.

Giang Hàn xách đao, ôm quyền nói: “Chúng ta không có ý mạo phạm, cũng không phải đến do thám quân tình. Bọn ta chỉ muốn đến Bắc Thương Thành, đi ngang qua nơi này, nếu có điều gì mạo phạm, mong hãy thứ lỗi.”

“Ta không cần biết các ngươi đi đâu!”

Gã Viêm Tộc kia lạnh lùng nói: “Mau rời khỏi lãnh địa của tộc ta, nếu không đừng trách bọn ta không khách khí!”

“Chuyện này…”

Giang Hàn nhíu mày, hỏi: “Vậy xin hỏi chúng ta nên đi đường nào để có thể vòng qua lãnh địa của các vị mà đến được Bắc Thương Thành?”

"Đi về phía bắc!"

Gã Viêm Tộc xua tay: “Đi khoảng mười mấy ngày là có thể vòng qua lãnh địa của tộc ta. Phía bắc là lãnh địa của Quỷ Tộc, các ngươi đi xuyên qua đó đi.”

“…”

Bốn người Giang Hàn nhìn nhau, cạn lời. Phải đi hơn mười ngày, mà sau đó còn phải đi xuyên qua lãnh địa của Quỷ Tộc?

Lỡ như Quỷ Tộc cũng không cho qua, chẳng lẽ lại phải tiếp tục đi về phía bắc hay sao?

Giang Hàn chần chừ một lúc rồi chắp tay nói: “Bọn ta thật sự chỉ đi ngang qua, các vị có thể giám sát chúng ta suốt chặng đường. Hơn nữa, chúng ta bằng lòng trả một ít tài nguyên, chỉ mong được đến Bắc Thương Thành.”

Giang Hàn đã hạ mình như vậy, nhưng đám Viêm Tộc đối diện lại chẳng hề nể mặt, ngược lại còn có chút mất kiên nhẫn: “Cút!”

Võ Yêu Nhi nổi giận ngay lập tức, cây cung bạc trong tay sáng lên. Nàng không tấn công, nhưng Viêm Tộc lại hiểu lầm là nàng định ra tay, lập tức có hai người đột nhiên tung ra một chưởng.

“Vù vù~”

Từng luồng sóng lửa màu đỏ ập tới, nhiệt độ của ngọn lửa này cao hơn lửa thường rất nhiều. Chỉ có điều, cả Hiên Viên Khuynh, Phương Mộng Dao và Võ Yêu Nhi đều có pháp bảo phòng ngự mạnh mẽ, ngọn lửa này không thể làm ba người họ bị thương.

Giang Hàn lại càng không cần phải nói, nhục thân cường đại, ngọn lửa cấp bậc này dù có đốt mấy năm cũng không thể làm hắn bị thương dù chỉ một chút.

“Bắt lấy chúng!”

Tên cường giả Viêm Tộc dẫn đầu nổi giận, vung tay lên, một đám Viêm Tộc gào thét lao tới, thi triển đủ loại công kích bằng lửa.

Hiên Viên Khuynh nhìn về phía Giang Hàn, trưng cầu ý kiến của hắn. Giang Hàn nghiến răng nói: “Xông thẳng vào, đừng giết người!”

Hiên Viên Khuynh và hai người còn lại đã hiểu. Bọn họ biết mình không còn đường lui, muốn đến Bắc Thương Thành thì chỉ có thể mạnh mẽ vượt qua bãi sa mạc đá này.

Nếu không, đi về phía bắc mười mấy ngày nữa, Quỷ Tộc bên kia cũng sẽ chặn đường bọn họ.

Đã đằng nào cũng phải khai chiến, phải xông vào, vậy thì xông qua đây luôn cho rồi!

“Ầm ầm ầm!”

Toàn bộ Viêm Tộc đều ngưng tụ hỏa diễm, tung ra các loại công kích. Hỏa diễm ngưng tụ thành binh khí hoặc dị thú gầm thét lao về phía bốn người. Uy lực công kích của vài tên Viêm Tộc cũng khá đáng gờm.

“Ầm ầm ầm!”

Bốn người Giang Hàn cũng tung ra công kích. Lực công kích của cả bốn đều có thể sánh với Địa Tiên, đương nhiên đám Viêm Tộc chỉ ở Phá Hư Cảnh này không phải là đối thủ của họ. Rất nhanh, bốn người đã đánh bị thương mấy chục tên Viêm Tộc, mạnh mẽ xông vào bên trong.

“Lát nữa nếu cường giả quá đông, các ngươi vào Trấn Ma Tháp, ta sẽ mang các ngươi xông ra.” Sau khi đột phá vòng vây, Giang Hàn thấp giọng nói với ba người.

Hiên Viên Khuynh liếc mắt một cái, nói: “Giang Hàn, ngươi đừng tưởng bọn ta đều là đồ vô dụng, hở một tí là bắt vào Trấn Ma Tháp. Chiến lực của bọn ta cũng không tệ đâu nhé, ở bên ngoài có thể chia sẻ không ít áp lực cho ngươi đấy.”

“Đúng vậy!”

Phương Mộng Dao cũng có chút bất mãn nói: “Giang Hàn, bọn ta đều không còn là con nít nữa, có nguy hiểm thì cùng nhau đối mặt. Ngươi cứ che chở cho bọn ta mãi như vậy là có ý gì?”

Võ Yêu Nhi thì không nói gì, Giang Hàn nói sao thì là vậy.

“Ta không phải nói chiến lực của các ngươi không được…”

Giang Hàn vội vàng giải thích: “Chúng ta đâu phải muốn liều mạng với Viêm Tộc, chỉ là muốn đột phá vòng vây mà thôi. Hơn nữa, nếu gặp phải Thần Lâm của Viêm Tộc, không ai trong chúng ta chạy thoát được đâu.”

“Khoảng thời gian trước ở trong hẻm núi, ta đã lĩnh ngộ được một môn Cực Đạo thần thông, bây giờ tốc độ có thể sánh với Thần Lâm nhị tam trọng. Các ngươi vào Trấn Ma Tháp, ta mang các ngươi chạy trốn sẽ tiện hơn.”

“Cái gì?”

Hiên Viên Khuynh đột nhiên mở to hai mắt, vẻ mặt kinh ngạc nói: “Bây giờ tốc độ của ngươi đã sánh được với Thần Lâm nhị tam trọng rồi ư? Ngươi có phải là người không vậy, động một tí là lĩnh ngộ được Cực Đạo thần thông!”

Phương Mộng Dao lộ ra một tia ngưỡng mộ, cảm thán: “Đúng là biến thái…”

“Giang ca ca là lợi hại nhất!”

Đôi mắt của Võ Yêu Nhi cong thành vầng trăng khuyết. Nàng là fan cuồng của Giang Hàn, đối với hắn có một sự sùng bái mù quáng.

Đừng nói Giang Hàn chỉ tăng tốc độ lên Thần Lâm nhị tam trọng, cho dù có sánh ngang với Thần Lâm đỉnh phong, Võ Yêu Nhi cũng cảm thấy đó là chuyện bình thường.

Cách xưng hô của Võ Yêu Nhi cũng bắt đầu thay đổi, trước kia gọi là “Giang Hàn ca ca”, bây giờ trực tiếp đổi thành “Giang ca ca”...

Ba người không còn ý kiến gì nữa. Giang Hàn không nói nhiều, dẫn theo ba người nhanh chóng đi sâu vào bên trong.

“Vút vút vút!”

Đi về phía đông được mấy trăm dặm, từ những hang động bốc cháy phía trước, từng đám Viêm Tộc ồ ạt xông ra. Giang Hàn liếc mắt mấy cái, phát hiện có vài tên Viêm Tộc khí tức rất mạnh, đã có thể sánh với Địa Tiên.

Hơn nữa, Viêm Tộc ở đây rất đông, đếm sơ cũng đã có hơn ngàn tên. Càng đi vào trong, Viêm Tộc chắc chắn sẽ càng nhiều, thậm chí có thể xuất hiện cả Viêm Tộc cảnh giới Thần Lâm.

Giang Hàn không chút do dự, lấy Trấn Ma Tháp ra, trầm giọng quát: “Vào trong!”

Hiên Viên Khuynh liếc nhìn một cái, dặn dò: “Nếu tình thế không thể cứu vãn, hãy thả bọn ta ra, cùng nhau huyết chiến.”

Giang Hàn gật đầu, ba người Hiên Viên Khuynh chủ động bay về phía Trấn Ma Tháp rồi bị thu vào trong.

“Đi!”

Giang Hàn thu lại Trấn Ma Tháp, bốn chiếc cánh lông vũ sau lưng hiện ra, thân hình hóa thành một vệt sáng trắng, bay vút sang bên cạnh.

Hắn trực tiếp vòng qua đám Viêm Tộc ở đây, trước khi mấy tên Địa Tiên của Viêm Tộc kịp phản ứng, đã ung dung bay đi mất.

“Tốc độ nhanh như vậy?”

Một Địa Tiên của Viêm Tộc nhíu chặt mày, trầm giọng nói: “Thông báo cho Viêm Hoa đại nhân, có cường giả Nhân tộc xâm nhập!”

“Vâng!”

Mấy tên Viêm Tộc xông vào hang động bốc cháy rồi biến mất. Mấy cường giả cấp Địa Tiên ở đây thì dẫn đội bám riết không buông.

Tốc độ của Giang Hàn quá nhanh. Hắn băng băng đi qua sa mạc đá, vô số Viêm Tộc từ các hang động xung quanh lao ra, muốn chặn hắn lại.

Tiếc là tốc độ của chúng quá chậm, căn bản không đuổi kịp Giang Hàn, thậm chí rất nhiều Viêm Tộc còn không nhìn thấy bóng của hắn.

“Tốt!”

Giang Hàn cứ thế đi một mạch, vượt qua khu vực mấy chục vạn dặm mà không gặp phải cường giả Viêm Tộc nào. Khi thấy những ngọn núi cao xuất hiện ở phía chân trời xa, mặt hắn lộ vẻ vui mừng.

Hình như sắp xuyên qua sa mạc đá rồi, nói cách khác là sắp rời khỏi địa bàn của Viêm Tộc?

“Hừ!”

Đột nhiên, một tiếng hừ lạnh vang lên, ngay sau đó, không gian trên đầu Giang Hàn đột nhiên dao động.

Tiếp theo, một trận mưa lửa màu xanh lam gào thét trút xuống, bao trùm cả trăm dặm xung quanh Giang Hàn.

“Không ổn rồi!”

Mưa lửa còn chưa rơi xuống, Giang Hàn đã cảm thấy toàn thân như sắp bốc cháy.

Hắn đột ngột ngẩng đầu nhìn trận mưa lửa như trút nước đang đổ xuống, trong mắt hiện lên vẻ kinh hãi.
Đề xuất Tiên Hiệp: Trạch Nhật Phi Thăng (Dịch)