Xuyên Nhanh Chi Hệ Thống Nâng Cấp Trà Xanh
Chương 46: Đánh bại bạch liên hoa - Lăn giường với sinh viên thể thao (20)
Editor: Uyên Uyên
Có lẽ là vì đón giao thừa, mọi người đều thức dậy tương đối trễ, nhưng dù là lúc ban ngày, tiếng pháo nổ chúc mừng năm mới vẫn vang lên khắp nơi.
Trêи chiếc giường lớn màu be, chỉ lộ ra hai cái đầu cùng một cánh tay vững chắc, chủ nhân cánh tay giật giật, dùng sức đem người trong lòng ủ vào trong ngực, sau đó chậm rãi mở mắt ra.
Hàn Diệc Triết mở to hai mắt, cúi đầu nhìn Lê Tử Ngôn ngủ đến thơm ngọt trong lòng mình, vẻ mặt càng thêm nhu hòa.
Hắn nâng cánh tay ở bên cạnh, nhẹ nhàng miêu tả khuôn mặt Lê Tử Ngôn, ôn nhu nâng nửa khuôn mặt Lê Tử Ngôn lên, nhẹ nhàng vuốt ve thịt mềm trêи cái má đỏ bừng, sau đó cúi đầu hôn môi Lê Tử Ngôn.
Tối hôm qua giống như một giấc mộng kiều diễm, nhưng cảm giác thoải mái trong tận xương cốt, còn có dấu hôn đỏ tươi mập mờ trêи thân thể người trong lòng, đều nói cho hắn biết tất cả đều là sự thật.
"Ưm..."
Lê Tử Ngôn phát ra một tiếng rêи nhẹ, nhưng không tỉnh lại, mà dụi đầu vào lòng Hàn Diệc Triết, bộ dạng lưu luyến lại nhu thuận. Vén chăn lên có thể nhìn thấy trêи lồng ngực và trêи bụng loang lổ những vệt trắng đã khô lại, mặt Hàn Diệc Triết đỏ bừng, nuốt nước bọt, tối hôm qua là lần đầu tiên hắn cùng người mình thích làm chuyện thân mật này. Bắn lên người Lê Tử Ngôn, sau đó lăn lộn vừa hôn vừa ôm, căn bản chưa lau sạch vết bẩn trêи người.
Bây giờ nhìn lại cảnh tượng này, vừa kϊƈɦ động vừa gợi tình, hắn thậm chí có chút áy náy, nhưng mà vẫn cảm thấy thỏa mãn ôm người vào trong ngực.
Hắn còn muốn nằm ôm Lê Tử Ngôn một lúc, nhưng Lê Tử Ngôn đang ngủ trong lòng hắn lại nhúc nhích vài cái, lông mi run rẩy, chậm rãi mở hai mắt.
"Diệc Triết?"
Giọng nói của cậu hơi dính nị chưa tỉnh hẳn, giống như đang làm nũng, khiến Hàn Diệc Triết lập tức nhớ lại chuyện tối qua, bên dưới cũng bắt đầu đứng dậy.
"Anh, anh tỉnh rồi."
"Ừm..."
Lê Tử Ngôn gật đầu, hai người hiện tại đều không mặc quần áo, hơn nữa còn dán chặt vào nhau, cậu tất nhiên có thể cảm nhận được sự biến hóa của Hàn Diệc Triết, cậu ngẩng đầu nhìn hai mắt Hàn Diệc Triết, càng ngày càng u ám thâm trầm, tai cậu nóng lên, có chút ngượng ngùng quay mặt:
"Diệc Triết, chúng ta nên thức dậy..."
"Anh, nằm với em một lát nữa được không?"
"...... À, được rồi."
Lê Tử Ngôn đương nhiên ngoan ngoãn gật đầu, để mặc hai tay Hàn Diệc Triết ở trêи làn da trần trụi của cậu, cảm thụ nhiệt độ cực kỳ nóng bỏng của tuổi trẻ tràn đầy sức sống.
"Anh, chuyện tối hôm qua..."
"Không sao, chúng ta đều là con trai, cũng không có chuyện gì xảy ra."
"Không có chuyện gì sao?"
Hàn Diệc Triết nghe vậy sắc mặt gần như biến sắc, trợn to hai mắt nhìn Lê Tử Ngôn, lại thấy Lê Tử Ngôn nhíu mày, trêи mặt tràn đầy thông cảm và lo lắng.
"Anh biết tối hôm qua em uống hơi nhiều, anh cũng không để ý, sẽ không nói với người khác, em yên tâm."